170810 – Đây là nhà tớ

Xét đi xét lại thì tớ nghĩ viết ở đây thì người – cần – đọc bài này sẽ dễ thấy hơn và ít làm phiền nhiều người hơn.

Đây là wordpress của tớ, nơi mà từ khi lập ra tới giờ tớ chưa hề share nó đi đâu, vì nó là chốn riêng tư của tớ. Chốn riêng tư ở đây không phải là “vậy thì set private về tự đọc đi” mà là nơi ai có duyên tìm đến và cảm thấy tôn trọng những gì tớ nghĩ thì ở lại. Nơi này tớ bộc lộ suy nghĩ cá nhân của mình tự do nhất. Nó giống như khi bạn làm quen tớ, thấy con bé này chơi được thì xin số điện thoại về trò chuyện thêm. Còn nói vài câu đầu không hợp thì xin số điện thoại làm gì? Có quan hệ gì với nhau đâu.

Cho nên, ai đã thấy không ưa tớ từ FB, từ blog thì đừng mò vào đây làm gì rồi đem đi đá đểu các thứ. Dù bạn có làm điều đó trong thầm lặng thì lỡ biết được tớ vẫn rất khó chịu, giống như ngoài đời ai chơi với tớ rồi quay ra nói xấu tớ ấy. And muốn chửi tớ thì đem về FB cá nhân mà chửi, đem lên chốn công cộng làm gì khi đó là những cái TỚ VIẾT Ở TRANG CÁ NHÂN, KHÔNG ẢNH HƯỞNG ĐẾN CỘNG ĐỒNG VÀ CHỈ NHẰM SHARE CHO NHỮNG AI QUAN TÂM. Cùng là một suy nghĩ những cách tớ thể hiện ở từng nơi khác nhau. OK?

Sẵn tiện nói luôn, nếu đã đọc tới đây, quan điểm chúng ta khác nhau nhưng không ai sai thì tại sao không tôn trọng nhau? Ghét tớ? Chẳng sao. Nhưng đừng vô duyên vô cớ kêu ca rằng tớ thế này thế nọ với những ai chưa rõ về tớ, hay là bạn không đủ tự tin để cho người ta nhân xét khách quan về tớ? Không chung con đường thì cứ vĩnh biệt. Đừng đem năng lượng xấu của bạn ảnh hưởng đến tớ.

Tớ xin lỗi nếu có những ai không liên quan và đọc đến đây.

 

Advertisements

170809 – AhnWoong – Anne & Gilbert

Viết cái này lên ổ rồi nhưng mà thấy phí quá cần chố chang lại ở đây B)

20170809_214748.jpg

Arghhhh…
Lúc nghe câu “Ước mơ cuối cùng của em là trở thành một người cha của gia đình hòa thuận”, mình thật sự nhớ đến màn tỏ tình đã đọc hàng chục lần này B)
Để chị bình tĩnh hai đứa chưa đủ tuổi ra phường đâu =))))
Huhu nhưng mà Gilbert là ideal boyfriend, ideal husband của toai đó. Giờ Euiwoong cũng đang nối gót theo. Anne cũng giống Hyungseob ở chỗ rất thanh thuần, hay mơ mộng, nhạy cảm. Còn Gilbert kiểu pơ phệt man theo tuýp người hành động ấm áp khôn ngoan giống Euiwoong. Hai người cũng là bạn tâm giao nữa hiu hiu ㅠㅠ

170807 – [Fanfic] [AhnWoong/WoongSeob] Cưa Nhầm Học Trưởng 1/?

Vài lời cần nói trước khi bắt đầu:

Ngoài AhnWoong, trong fic này sẽ có nhiều nhân vật phụ cũng như một số tàu ngầm :> Nếu không hợp ý của các cậu có thể click back. Ngoài ra tất cả mọi tình tiết trong truyện không nhằm đến một cá nhân hay sự việc thực tế nào.

Tất cả các nhân vật đều học cùng lớp và bằng tuổi.

giờ thì bung lụa thôi :))


01. Thiên thời địa lợi thì nhân có hòa?

“Ahn Hyungseob! Tập trung vào bài nào!”

“Ahn Hyungseob! Đừng nhìn ra cửa sổ nữa.”

“Ahn Hyungseob! Em lại ngủ gật đấy à? Ra ngoài hành lang đứng hết tiết cho tôi!” – Thầy Seokhoon nghiêm giọng.

Hyungseob dưới lớp quả thật vừa tỉnh khỏi cơn mơ, vừa dụi mắt vừa từ từ đứng dậy.

“Em xin lỗi thầy ạ.”

Nói rồi, cậu xếp gọn tập vở và bước ra khỏi lớp. Cảnh tượng vốn chẳng mấy lạ lẫm với tất cả học sinh lẫn giáo viên trong lớp này. Ahn Hyungseob là một học sinh ngoan ngoãn, chẳng hề nghịch ngợm, cậu chỉ có mỗi tật xấu là hay lơ đãng làm phiền lòng thầy cô. Hyungseob xin lỗi một cách thành khẩn, nhưng chưa bao giờ có ý năn nỉ hay xin xỏ để được ngồi lại, vì cậu cũng chẳng thiết tha mấy với những bài toán hay nguyên lý dài ngoằng. Hyungseob không lười biếng, chỉ là cậu với việc học hành chẳng đội trời chung, giống như việc một người không hợp với mình thì có cố hẹn hò cách mấy cũng chẳng thích nổi.

Nói theo cách đó thì “người” cậu thích là mỹ thuật, Hyungseob vốn rất có tài ở lĩnh vực này. Cậu đã thắng giải ở một cuộc thi và được một học viện nghệ thuật trao học bổng. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cậu sẽ theo học ở đó. Tất cả đã được định sẵn, gia đình cậu cũng ủng hộ con đường này. Thế nhưng trước khi được bay nhảy theo ước mơ của mình thì…

“Các em phải tốt nghiệp cấp ba cái đã.” – Thầy Seokhoon tuyên bố trong giờ sinh hoạt chủ nhiệm.

Dù biết rõ điều đó, nhưng cách thầy Seokhoon nói cứ như thầy là Phật Tổ vừa đem núi ngũ hành ra đè bẹp lấy Hyungseob bây giờ vậy. Cậu thở dài ngao ngán, chuyển ánh nhìn từ cửa sổ vào lớp học. Câu nói của thầy không phải ám chỉ mình cậu. Park Jihoon đang giấu mình đằng sau quyển sách để nghe nhạc đằng kia nghe đâu đã có học bổng vào trường âm nhạc. Thứ mà Daehwi ngồi đằng trước cậu đang tập trung vào, cậu dám cá là một bản nhạc. Cả Seonho đang ra vẻ lắng nghe thầy nói nhưng Hyungseob chắc 90% là cậu ấy đang ngồi mơ tưởng đến mấy công thức chế biến gà rán cho nhà hàng tương lai.

Nhưng rồi tất cả các hoạt động đó đều ngừng lại khi thầy Seokhoon nói tiếp.

“Để lớp mình đạt kết quả tốt, thầy sẽ tiến hành đổi một số vị trí ngồi trong lớp, tạo không khí học tập tích cực hơn.”

Gần nửa lớp lộ rõ vẻ mặt phản đối, nhưng không ai dám lên tiếng bởi mọi người đều biết thừa thầy Seokhoon rất khó tính và đã nói là làm. Chỗ ngồi của Hyungseob hiện tại cũng chẳng quan trọng mấy. Cậu không hay nói chuyện với các bạn xung quanh trong giờ học cũng chẳng ngồi cạnh cao nhân nào giúp đỡ trong giờ kiểm tra. Nhưng, nếu rời khỏi chỗ ngồi sát góc tường và nhìn ra cửa sổ thế này, Hyungseob sẽ lấy làm tiếc lắm.

Kế hoạch “đôi bạn cùng tiến” của thầy Seokhoon tuy không nói ra nhưng được thực hiện vô cùng lộ liễu. Các thành phần “có nguy cơ cao” đều được tản ra ngồi gần những thanh niên “con nhà người ta” trong lớp. Jihoon được đổi đến ngồi trên lớp phó kỷ luật Woojin, Daehwi ngậm ngùi rời góc sáng tác đến ngồi sau lớp phó học tập Bae Jinyoung hay Seonho chuyển đến bên phải cán sự tiếng Anh Guanlin.

“Riêng Ahn Hyungseob…”

Hyungseob giật thót khi nghe thầy gọi đến tên mình. Cậu gần như nín thở đợi nghe “phán quyết”.

“Tuy không nghịch ngợm nhưng lại hay mất tập trung, ừm…” – Thầy Seokhoon đảo mắt quanh lớp như đang tìm một chỗ ngồi thích hợp – “Em không cần đi đâu cả.”

Hyungseob thở phào như vừa trút được gánh nặng. Hội vừa được chuyển chỗ bắt đầu ồn ào. Seonho vừa định mở miệng đòi “công bằng” thì thầy đã tiếp tục:

“Lớp trưởng Lee Euiwoong, em chuyển đến ngồi ở chỗ trống phía sau Hyungseob.”

Lần này, không chỉ có một mình Hyungseob ngưng thở.

Cả lớp đang quay lại nhìn Hyungseob bằng ánh mắt ái ngại. Jaehwan ngồi tít bên kia lớp còn buột miệng :”Xong đời rồi.”

À không, không phải cả lớp đang nhìn Hyungseob. Có một đôi mắt vẫn tập trung vào thầy Seokhoon và cất giọng lạnh lùng:

“Vâng ạ.”

 

 

 

170806 – [Fanfic][AhnWoong/WoongSeob] First Meet 2/3

Sắp sinh nhật An và lap của mình giở cơn chập cheng. Cho nên chẳng làm gì được ngồi hoàn thành fic này trên desktop.


Hyungseob bắt đầu cảm thấy bối rối thật sự. Trong một phút nông nỗi đã kéo tay cậu ta xuống xe, bây giờ cậu không biết phải đi đâu và nói gì. “Lại bốc đồng nữa rồi” – Hyungseob tự cốc đầu mình.

“Hay là ra công viên đằng đó ngồi?” – Cậu nhóc gợi ý.

Bình thường thì Hyungseob đã phản đối chuyện hai tên con trai to đầu vào công viên  tranh chỗ với lũ trẻ. Nhưng trong trường hợp này thì cậu không nghĩ ra được phương án nào khả thi hơn.

Đây chỉ là một công viên nhỏ, nhưng xanh rợp bóng cây và có một hồ nước be bé. Đã nhiều lần đi ngang đây, Hyungseob rất muốn ghé vào. Cả hai đi lòng vòng một lát, không ai nói với ai câu gì.

“Ngồi nghỉ chân đi. Anh định đi mãi à?” – Cậu nhóc dừng lại, ngồi tựa lên lan can xung quanh hồ nước.

Hyungseob ngoan ngoãn ngồi theo, chẳng hiểu sao lại nghe lời cậu nhóc này đến vậy. Trái với vẻ chủ động trên xe, có vẻ bây giờ cậu ta cũng chưa biết nói gì.”Cứ như hai đứa ngốc vậy.”- Hyungseob chợt nghĩ rồi phì cười.

“Có gì vui sao?”

“Ừm…”

Cậu ta không có vẻ gì khó chịu với câu trả lời lưng chừng đó, vì cậu đang mải lục tìm đồ trong ba lô. Cậu lôi ra một gói nhỏ, xé gọn gàng rồi chìa cho Hyungseob.

“Anh muốn ăn không? Lúc miệng không biết phải nói gì thì cứ nhai đi đã.”

Là kẹo dẻo Haribo. Đúng là một cậu nhóc mà, Hyungseob cười thầm nhưng vẫn đứa tay bốc vài viên kẹo. Từ nãy đến giờ, cậu vẫn thấy rất băn khoăn về người đi cùng. Cậu ta trông rất chững chạc, khôn ngoan nhưng cũng có vẻ gì đó rất trẻ con. Hyungseob không tự nhận là mình giỏi nhìn người, nhưng từ trước đến nay chỉ có người này là cậu không nắm bắt được sau cái nhìn đầu tiên.

 

Nếu tâm sự với cậu ta, chắc không sao đâu nhỉ? Cùng lắm chỉ là người lạ, chia tay rồi có khi cả đời không gặp lại, nếu cậu ta có hứng lên đem kể cho ai thì cũng mấy ai biết đấy là Hyungseob. Trái đất chắc không tròn đến thế. Hyungseob chỉ sợ… cậu ta sẽ cười vào mũi mình ngay khi cậu nói muốn trở thành idol.

20170806_115705

“Này nhóc, em có ước mơ gì không?”

“Anh hỏi ước mơ kiểu gì, ngắn hạn hay dài hạn?” – Cậu ta vẫn điềm nhiên cho kẹo vào miệng.

“Hả?”

“Chẳng hạn như em ước tối nay về ăn pizza, đó cũng là ước mơ.” – Cậu ta nhe răng cười.

“Mơ ước kiểu như… sau này lớn lên em muốn làm nghề gì.”

“Em muốn làm diễn viên.”

Câu trả lời mau lẹ, dứt khoát và bình thản khiến Hyungseob suýt chốc không kiểm soát  được biểu cảm đã trợn mắt lên. Thằng bé nói cứ như việc đó bình thường giống việc ngồi đây ăn kẹo vậy. Nhưng điều đó làm Hyungseob dễ chịu hơn, chắc cậu ta sẽ không cười vào tâm sự của mình.

“Còn anh? Anh muốn sau này làm gì?”

“Anh… muốn trở thành… ca sĩ.” – Hyungseob dè dặt.

“Ngầu đó.” – Trái lại với lo lắng của Hyungseob, cậu ta quay qua bật ngón tay cái lên, mặt chẳng có vẻ gì là chế nhạo.

“Nhưng muốn là một chuyện, còn thực hiện là một chuyện khác.” – Hyungseob thở dài.

Vậy là cậu bắt đầu kể. Kể vì sao cậu lại muốn đứng trên sân khấu đến thế, cậu đã nắm bắt như thế nào, luyện tập ra sao,… Tất cả những điều cậu chưa dám nói với cả người thân hay bạn bè đều tuôn ra trước mặt người lạ. Những câu chuyện và cảm xúc không mấy trật tự, rất mơ hồ và ngẫu nhiên, Hyungseob vẫn thường lan man như thế. Cậu nhóc vẫn kiên nhẫn ngồi nghe, thỉnh thoảng gật gật đầu và quay sang nhìn Hyungseob. Tay cậu hết chuyển từ tư thế khoanh trước ngực sang bám vào lan can.

“Anh biểu diễn thử cho em xem đi.” – Cậu nhóc bảo sau khi Hyungseob tạm dừng câu chuyện.

“Ở đây á?”

“Có sao đâu. Thử đi. Bài nào mà anh thấy tự tin ấy. Kể ra thì chi bằng cho em thấy rồi em sẽ cho anh lời khuyên.”

Hyungseob cắn môi suy nghĩ một lúc. Bài mà cậu tự tin nhất à?

Và Hyungseob bắt đầu nhảy thật. Một khi đã bắt đầu thì giai điệu tự vang lên bên tai, cậu chỉ biết có mình và âm nhạc. Chắc vì thế nên cậu không thấy phản ứng của người đối diện. Cậu nhóc đang điềm tĩnh phải há hốc mồm như không tin vào mắt mình. Bài mà Hyungseob chọn là một bài hát của một nhóm nữ tiền bối. Vẻ ngạc nhiên lướt qua nhanh, cậu nhóc nhanh chóng mỉm cười theo dõi và vỗ tay khi Hyungseob kết thúc.

“Sao không phải là một bài của nhóm nam?” – Cậu nhóc tiếp tục đưa kẹo cho Hyungseob.

“Vì em bảo anh chọn bài anh tự tin nhất còn gì.”

“Cũng phải.” – Cậu gật gù, ăn nốt mấy viên cuối cùng trong gói. Lúc này, trông cậu ta không khác gì đứa trẻ. Có khi nào Hyungseob vừa mua vui vô ích không?

“Anh này.” – Cậu ta đứng hẳn dậy, xoay người đối diện với Hyungseob – “Thật lòng thì, em thấy không có việc gì phù hợp với anh hơn trở thành người nổi tiếng đâu.”

“Em không cần phải nói lời an ủi như thế.”

“Em không có khả năng đánh giá là trình độ nhảy hay hát của anh ra sao. Nhưng em thấy, anh là chính anh và bản thân anh tỏa sáng.” – Cậu khoanh tay, vẻ mặt nghiêm túc.

“Em nói nghe như tiểu thuyết ấy.” – Hyungseob nghe những lời ấy, thật sự trong lòng rất vui nhưng vẫn dặn lòng không được tự lừa mình.

“Anh đã nỗ lực như thế, chuyện anh tiếp tục hay dừng lại em không có ý kiến.” – Cậu nhóc nhún vai – “Nhưng em sẽ rất tiếc nếu sau này không được thấy anh trên tivi. Vậy thôi.”

Thằng nhóc này, quả thật rất kỳ lạ và khó hiểu. Nhưng cách nhận xét dứt khoát của cậu ta khiến Hyungseob cảm thấy thoải mái hơn là nghe những lời khuyên sáo rỗng lòng vòng chỉ khiến cậu hoài nghi về bản thân mình. Cứ thử tin vào điều tốt đẹp một lần đi, sao cứ phải tự vấn bản thân bằng những lời tiêu cực xấu xí. Lần đầu tiên suốt từ nãy đến giờ, Hyungseob nở nụ cười với cậu nhóc.

“Sau này nếu nổi tiếng, anh sẽ lên kể cho cả thế giới biết về câu chuyện ngày hôm nay.”

“Ồ, thế thì em sẽ trở thành người nổi tiếng rồi.” – Cậu ta toe toét – “Nhưng em sẽ thích hơn nếu có thể gặp anh tại đài truyền hình và hợp tác làm gì đó.”

“À, phải rồi.” – Hyungseob sực nhớ ra câu chuyện của người đối diện – “Em bảo em cũng có chuyện mà nhỉ?”

 

“Thật ra là chẳng có chuyện gì cả.” – Cậu nhún vai – “Chỉ là em đang rảnh và em thấy có một người cần được bắt hồn về. Nếu em không nói thế dễ gì anh chịu đi theo?”

“Vậy chuyện làm diễn viên?”

“Chuyện đó là thật.” – Cậu trịnh trọng chìa tay ra trước mặt Hyungseob – “Sau này hợp tác vui vẻ.”

Hyungseob bật cười nhưng vẫn đưa tay nắm lấy tay cậu ta. Bàn tay rắn rỏi, kiên định và toát lên cảm giác có thể trao gửi sự tin tưởng vào đấy. Chợt tiếng điện thoại vang lên từ ba lô khiến cậu ta phải rút tay về.

“Aww, đã trễ rồi. Em phải về đây.”

“Anh có thể xin cách liên lạc với em được không?”

“Anh muốn gặp lại em à?”

“Tất nhiên rồi.”

“Thế thì đi mà luyện tập cho tốt đi. Đó là cách duy nhất đấy.” – Cậu ta nháy mắt – “À mà anh tên gì ấy nhỉ?”

“Không nói đâu. Vì em đã nói thế nên hãy nhìn kỹ mặt anh đi để sau này còn nhận ra anh trên bảng quảng cáo đấy.” – Hyungseob nói với theo cậu bé đang từ từ chạy xa.

Cậu nhóc đã chạy ra khỏi khu vực công viên và chuẩn bị sang đường, không còn trông rõ mặt. Nhưng Hyungseob có thể thấy môi cậu ta đang vẽ một nét xếch tinh nghịch trên khuôn mặt khôi ngô mà cậu sẽ không bao giờ quên được. Trong những ngày tháng bộn bề lo toan cho tương lai của một thiếu niên như cậu, việc gặp gỡ một người như thế có thể ví như một sự may mắn do trời sắp đặt.

“Có duyên sẽ gặp lại thôi nhỉ.” – Hyungseob xốc nhẹ ba lô lên vai, rời công viên và tiếp tục chuyến xe cậu đã bỏ dở.


Thật sự thì đây là kiểu truyện đặc trưng mà mình hay viết. Có lẽ là do tuổi trẻ của mình vẫn trông đợi được gặp một người như thế 🙂

Diễn biến đến đây có thể coi là hết. Nhưng vì mình hứng lên nên sẽ viết thêm vài ba dòng về câu chuyện từ phía Euiwoong.

 

 

170804 – [Fanfic][AhnWoong/WoongSeob] First meet 1/3

Liệu ngày chúng ta gặp nhau ở phòng tập ngày hôm ấy có phải là lần đầu tiên?


Chuyến xe buýt vào giờ tan tầm gần như không còn chỗ để đứng. Hyungseob xoay ba lô ra phía trước, bối rối tìm chỗ để vịn vào. Số tay vịn của xe buýt không đủ cho lượng người quá sức tưởng tượng của các nhà sản xuất xe. Cậu chỉ còn cách bám chân thật chặt vào sàn xe để khỏi rung lắc.

Kétttt…

Chiếc xe thắng gấp  vì một tay lái lụa nào đó lướt qua đầu xe. Hyungseob chao đảo người, vội bám mạnh vào tay người đứng trước. Sau khi cả xe hoàn hồn cùng tiếng lầm bầm khó chịu của một vài người, Hyungseob mới nhận ra mình đang níu vào tay một người lạ. Một cậu bạn nhỏ người, chỉ cao gần bằng cậu, mặc một bộ trang phục thể thao, đeo một chiếc ba lô chéo sau lưng. Tuy xe đông nhưng cậu ấy vẫn đứng trông hết sức bình thản, một tay cho vào túi quần, tay còn lại mà Hyungseob đang nắm thì bám trên thanh vịn.

Hyungseob chưa kịp buông tay thì cậu ấy đã xoay người lại. Một cậu bạn rất điển trai. Hai con ngươi đen láy quét qua bàn tay và khuôn mặt Hyungseob rồi liếc lên phía trên. Cái nhìn thẳng không hề e ngại khiến Hyungseob cảm thấy mặt mình đỏ bừng lên. Khéo người ta lại nghĩ cậu có ý trộm cắp gì cũng nên.

“Xin…Xin lỗi. Tại xe thắng gấp quá.”

“Xe đông nhỉ? Không bám là ngã đấy.”

Cậu bạn kia nở nụ cười thân thiện. Một bên khóe môi nhếch lên so với bên còn lại trông rất đặc biệt. Hơi ngạc nhiên trước phản ứng của người đối diện, Hyungseob chỉ gật nhẹ đầu.

“Cậu còn đi xa không?” – Cậu bạn lại hỏi tiếp.

“Trạm cuối.”

“Tớ cũng thế. Vậy thì cho cậu mượn tay đến đấy.” – Cậu bạn kia lại cười rồi quay về phía trước. Chả rõ là thật hay đùa, nhưng Hyungseob nhận ra nãy giờ mình vẫn chưa chịu buông tay cậu ấy.

“Thôi thì mặt dày một tí còn hơn bị ngã.” – Hyungseob lẩm bẩm.

Thật ra, chuyện ngại ngùng với Hyungseob bây giờ  không quan trọng. Đầu cậu đang bộn bề biết bao nhiêu chuyện. Cậu vừa từ trụ sở Yuehua Ent trở về. Buổi thử giọng diễn ra khá suôn sẻ, phản ứng của phía công ty cũng tích cực, nhưng trong lòng cậu không thể nào yên. Một lần này nữa thôi, nếu không thành công thì xem như cậu từ bỏ giấc mơ trở thành idol của mình. Hyungseob không phải kiểu người dễ bỏ cuộc, nhưng cậu đã rất mệt mỏi sau khi rời công ty cũ. Bạn bè được debut ngày càng nhiều, còn cậu vẫn rơi rớt lại. Bị đánh giá thấp hơn khi đem ra so sánh thật chẳng phải việc dễ chịu gì. Lắm lúc cậu tự hỏi, mình có chút tố chất nào để thành idol hay không, hay đây chỉ là giấc mơ viển vông của cậu?

Hyungseob bất giác thở dài không giấu giếm. Có lẽ nghe thấy tiếng động ấy, người phía trước quay lại nhìn cậu, rồi hỏi:

“Cậu bao nhiêu tuổi nhỉ?”

“Hở? Tớ… 17.” Hyungseob ngạc nhiên. Sao bỗng dưng lại hỏi tuổi tác thế này?

“A, vậy là hơn tuổi em rồi. Em mới 15 thôi.”

Thế là nãy giờ cậu đang dựa dẫm vào một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn mình á? Chắc nghe cậu trả lời xong, nó đang cười thầm trong bụng không chừng.

“Ừm…”

“Thật ra, em muốn hỏi… Anh có chuyện gì thế?”

“Đây không giống câu hỏi cho một người mới quen trên xe buýt lắm.” – Hyungseob đề phòng.

“Anh cũng chẳng giống một người mệt mỏi vì xe buýt đông lắm. Nhìn như hồn vía bay đi đâu ấy.” – Cậu ta vẫn thẳng thắn.

“Tôi hơi mệt chút thôi.”

Cậu ta đảo mắt:

“Thế thì em nhầm rồi à. Tưởng đâu anh giống em thì định rủ anh xuống đi dạo một chút.”

Nói rồi, cậu lại qua đầu về phía trước. Thằng bé quái đản. Nó biết Hyungseob đang nghĩ gì mà lại bảo giống nó chứ. Lại còn rủ một người mới quen đi dạo? Không chừng đây mới là kẻ gian ấy.

Hyungseob ngước lên nhìn tay mình vẫn đang níu lấy tay cậu ta. Trái ngược với tay Hyungseob trắng trẻo, mềm mại, tay cậu ta lộ rõ các đường gân, trông rất mạnh mẽ, ngay cả phần cẳng tay mà Hyungseob đang nắm cũng rất rắn chắc. Tự nhiên, Hyungseob cảm thấy tin tưởng. Trời đang râm mát, xuống đường đi loanh quanh đâu đó vẫn hơn là mang bộ mặt đưa đám này về nhà khiến bố mẹ lo lắng, nhỉ?

Không kịp nghĩ thêm, Hyungseob đưa tay bấm chuông xin xuống trạm và kéo tay cậu ta. Trước ánh mắt mở to vừa ngạc nhiên vừa thích thú của người đối diện, Hyungseob chỉ nói ngắn gọn.

“Đi thôi.”

170803- [Fanfic][AhnWoong/WoongSeob] Today, I love you (4/4)

Hyungseob: Lấp đầy khoảng cách thời gian

“Anh nói đến đó thôi. Còn lại tự hai đứa giải quyết với nhau.”

Hyungseob im lặng vân vê những ngọn cỏ. Ừ thì tính cậu vốn vô tư, lại còn được Euiwoong nuông chiều. Bao giờ em cũng lặng lẽ đi sau chờ cậu ngoái lại, còn cậu trong những ngày qua đã vô tình quên mất mà chạy vụt đi. Những chuyện mới mẻ cuốn lấy Hyungseob đi. Hình như, cậu đã quên em thật. Nhưng cậu chưa bao giờ để em ở ngoài thế giới của mình. Những ngày chứng kiến em điên cuồng luyện tập, cậu cũng đau xót trong lắm chứ. Nhưng với vị trí của người luôn bước phía trước, cậu bối rối khi phải lùi lại tìm tay của người đứng sau.

“Bây giờ liệu có muộn không anh?”

“Em tự hỏi bản thân đi chứ.” – Jung Jung đứng dậy, chỉnh trang lại áo quần – “Tối nay anh với Seunghyuk qua nhà Eunki chơi, Justin hình như cũng được mấy cậu khác kéo về nhà mở tiệc chi đó. Liệu mà giữ ký túc xá nghe chưa.”

Không biết Hyungseob có nghe trọn lời của ông anh không, vì lúc đó cậu đã vụt đi rồi.


Euiwoong một mình ngồi ngoài phòng khách, đang đọc một quyển sách dày cộp. Lâu lâu ký túc xá mới được yên tĩnh thế này.

Vậy mà, Con Thỏ kia lại hồng hộc chạy vào, phá vỡ cả không khí.

“Anh làm gì thế hả? Jung Jung đâu?” – Euiwoong buông quyển sách xuống.

Hyungseob không màng tới câu hỏi, buông người sát cạnh Euiwoong.

“Mồ hôi mồ kê nhễ nhại thế này… Xích ra đi.” – Euiwoong khẽ nhăn mày.

“Em ghét bị anh làm phiền rồi à?” – Hyungseob chăm chú nhìn vào đồng tử Euiwoong – thứ tròn to và đen láy như một hồ nước luôn hấp dẫn cậu.

“Có ai thích bị làm phiền không hả?” – Euiwoong vẫn lấy tay đẩy đẩy người Hyungseob ra trong vô ích.

“Em vừa nói dối.” – Hyungseob nở một nụ cười – “Đồng tử em co lại kìa.”

“Bỗng nhiên xộc vào nói vớ vẩn gì vậy?” – Euiwoong chau mày khó hiểu. Em vốn là người không thích quanh co.

“Nếu hai người cầm một sợi dây, một bên bỏ không kéo nữa thì bên kia phải làm gì, trả lời xem.”

Euiwoong bỗng giật thót người. Sao bỗng dưng Hyungseob lại đi hỏi em như thế, chẳng lẽ anh già Jung Jung đã nhiều chuyện gì, thật là…

“Thì em phải buông sợi dây đó, và  nắm lấy  tay người kia, biết chưa?”

Hyungseob tự hỏi tự trả lời, choàng cả hai tay ôm lấy vóc người nhỏ bé trước mặt. Euiwoong đứng hình trong vài giây. Đâu phải lần đầu hai anh em ôm nhau, nhưng hôm nay có gì đó khác thường. Đôi má của Hyungseob đang áp vào tai em, và vai áo em đang thấm một giọt gì ấm nóng.

“Anh xin lỗi… Euiwoong.” – Hyungseob thì thầm – “Anh là đứa ích kỷ. Anh biết…”

Euiwoong nhẹ nhàng đưa tay xoa mái tóc mềm mượt đang gục lên vai mình.

“Ai cho anh nói xấu Hyungseob hả? Dám nói Hyungseob của em là “đứa ích kỷ” thì em không tha cho anh đâu.”

“Anh là của em bao giờ?” – Hyungseob cắc cớ, người vẫn không rời khỏi Euiwoong.

“À quên…” – Euiwoong bối rối.

“Từ trước đến nay và mãi về sau này, anh là của em.”

Nói xong câu đó, Hyungseob siết chặt vòng tay mình hơn chút nữa, cậu sợ em sẽ trả lời “Muộn rồi” mà đẩy cậu ra. Nhưng không, trên khuôn mặt mà cậu hiện  không thấy được đang có một nụ cười rạng rỡ mà đã lâu rồi không ai được chiêm ngưỡng.

Em ôm lấy lưng Hyungseob, như một câu trả lời cho 4 tháng vừa qua.

“Đừng bao giờ  để mình xa nhau nữa, nhé.”

 

 

 

 

 

 

170802- [Fanfic][AhnWoong/WoongSeob] Today, I love you (3/4)

Euiwoong: Buông…

Mà Hyungseob nói không sai. Dạo này bản thân cậu  gặp nhiều chuyện, lại còn dám chểnh mảng lo nghĩ lung tung. Thứ hạng lên xuống bấp bênh, team rap của cậu cũng gặp nhiều chuyện không ổn, Euiwoong còn không dám lên mạng vì sợ đọc được những bình luận không hay về mình. Vậy mà hơi sức đâu đi lo cho người đã có vạn người lo kia.

Nghĩ vậy, Euiwoong tự cho phép mình thả lỏng một chút. Dạo này trường Hanlim cũng tích cực quảng bá cho cậu và anh Haknyeon hơn. Việc gì phải bận tâm ông anh  kia chứ, ở đây còn khối bạn bè lo cho cậu đây.

“Euiwoong lại ăn uống không điều độ rồi.” – Haknyeon gắp cho cậu một ít salad vào hộp cơm.

“Dạo này mệt qua ha anh.”

“Ừ…” – Haknyeon lặng lẽ nhìn ra khoảng sân phía trước. Euiwoong biết anh còn chịu nhiều áp lực hơn mình. Cậu bèn gắp lại cho anh một miếng gà rán.

“Phải cố lên thôi.”

“Dạo này phía Hyungseob sao rồi?”

Lại là Hyungseob. Sao ai gặp Euiwoong cũng nhắc đến anh, ai muốn biết Hyungseob ở đâu đều hỏi cậu. Ừ thì anh ở đâu cậu biết hết đấy, nhưng cậu có còn quản được anh nữa đâu.

“Chắc là ổn.” – Euiwoong trả lời lấy lệ. Để tránh bận lòng đến anh, tốt nhất là không nhắc đến. Tự dưng, cậu thấy có lỗi với Haknyeon. Cậu cảm thấy mình như đang lợi dụng tiền bối để lấp đi khoảng trống của mình.- “Lát đi ăn kem không? Em mời.”


Hyungseob đã buông một đầu dây, thì Euiwoong nghĩ mình không cần kéo lại làm gì nữa. Có thu lại thì chỉ còn trơ một đầu dây lạc lõng thôi. Cậu cố gắng cởi mở hơn với mọi người, cười đùa nhiều hơn và lao đầu vào tập luyện. Vòng đánh giá position dù kết quả không tốt lắm, nhưng bù lại cậu thu được nhiều kinh nghiệm.

Lúc cậu đã trở về trạng thái bình thường nhất thì cậu và Hyungseob lại chung team. Hyungseob vui mừng thấy rõ khi được luyện tập cùng anh em trong nhà. Euiwoong thấy ngạc nhiên là cậu chẳng vui như mình tưởng. Cậu đón cái ôm mừng rỡ của Hyungseob mà không chút động lòng, chỉ khẽ nói:”Ừ, tốt quá.” Những ngày xa nhau đã vô tình tạo khoảng cách giữa hai đứa rồi. Hơn nữa, những ngày này Euiwoong lẫn Hyungseob bị quay cuồng trong áp lực, chỉ im lặng luyện tập cho bản thân mình. Không có anh Sewoon đến kéo về, không khéo cậu đã gục tại phòng tập. Nói đến thì, cậu không thể không biết ơn người anh lớn này. 17 năm tuổi đời, lần đầu tiên cậu mới bị quản giáo.

Rồi những ngày mệt mỏi cũng qua, dù kết thúc của nó là một ngày buồn với cậu. Bao lâu rồi cậu mới thấy Hyungseob nhìn cậu với ánh mắt cún con này.

“Buồn thì cứ khóc đi.”

“Em không có khóc.”

“…”

“Anh phải tự lo cho mình đấy.”

“Lúc này còn lo cho anh.”

“Ừ, đâu cần lo cho anh nữa nhỉ?”

Dù câu nói của Hyungseob rõ ràng ý tứ là lo cho Euiwoong, nhưng cậu cảm thấy lòng mình càng thêm trĩu nặng. Euiwoong gượng cười, khỏa lấp giọng trách móc vừa rồi. Chặng đường còn lại, và biết đâu trong cả tương lai của anh cậu cũng chẳng còn có mặt. Kết quả còn chưa biết, nhưng cậu nghĩ mình phải tập quên sự phiền nhiễu đáng yêu mà cậu từng có đi thôi.


” Vậy là em quyết định buông rồi, còn hỏi anh làm gì?”

“Em chỉ hỏi anh thế là đúng hay sai.”

“Đồ trẻ con này.” – Jung Jung cốc đầu Euiwoong một cái – “Khi em thích ai đó, người ta không kéo dây nữa, đáng lẽ em phải kéo mạnh hơn.”

“Nhưng giờ muộn rồi.”

“Sao biết là muộn?”

“Hôm qua đi tập sân khấu cho đêm chung kết, anh ấy vẫn vui vẻ kể hàng tá chuyện cho em nghe.”

Jung Jung im lặng, rồi anh hỏi, giọng dè dặt.

“Anh hỏi thật nhé, em muốn Hyungseob debut không?”

“Dĩ nhiên là có rồi. Anh ấy đã cố gắng nhiều vậy mà.” – Euiwoong nhìn thẳng vào mắt Jung Jung, không hề ngập ngừng – “Buồn là chuyện của em, nhưng đó là ước mơ của anh ấy.”

“Không sợ mất người mãi mãi sao?”

“Có bao giờ là của em đâu.”

Jung Jung ngã người tựa vào ghế. Cậu em trai mà anh tin tưởng, sao vẫn có lúc dày vò mình vì chuyện tình cảm thế này.