[Fanfic][Oneshot][AhnWoong/WoongSeob] no name #1

chỉ là một oneshot nhỏ không đặt tên thôi. chẳng liên quan gì đến team no name của anh hùng hết.

ừm, và hôm nay mình không có tâm trạng bấm caps lock.


hơn mười hai giờ đêm, chiếc ô tô 7 chỗ đỗ xịch ngay trước ký túc xá của yuehua. cửa phòng khách bật mở mạnh, hyungseob bước vào, mặt lạnh tanh, lưng đeo ba lô còn tay lại mang thêm một túi xách to đùng. hội húc – đình – hạo hãy còn chưa ngủ, đang ngồi phòng khách xem phim ma nhai bắp rang, thấy cảnh đấy quay ra nhìn nhau.

“ô hay, có chuyện gì mà mặt nó căng thẳng thế nhỉ?” – chu chính đình thì thầm.

“chắc là mệt thôi. chạy lịch trình đến giờ này cơ mà.” – seunghyuk nhẹ nhàng như mọi khi.

“nhưng mà hôm nay khác. có bao giờ anh ấy mở cửa một cái rầm thế đâu. bình thường lỡ tay anh ấy còn quay ra xin lỗi cơ mà.” – hạo lắc đầu nguầy nguậy.

“còn nữa, bình thường nó đâu có phải tay xách nách mang như thế. không biết là eui…”

đình đình vừa nói đến đó thì nhân vật thứ hai xuất hiện. euiwoong đi vào, đeo mỗi cái ba lô trông cũng chẳng nặng nề lắm, mặt mũi cũng có vẻ không khó chịu như hyungseob ban nãy.

“này, euiwoong, hyungseob có chuyện gì mà trông nó lạ vậy?” – đình lên tiếng, mắt vẫn liếc về góc hành lang rẽ vào phòng hyungseob, sợ cậu em bảo bối nghe được.

“ui chào, chỉ là chuyện trẻ con vặt vãnh ấy mà.” – euiwoong khoát tay, rồi rẽ vào bếp mở tủ lạnh tìm nước uống.

chu chính đình và lee euiwoong không hề biết, từng câu chữ đều đã được hyungseob nghe rõ. nỗi khó chịu trong cậu như tăng gấp đôi. cái gì trẻ con? ai trẻ con trong chuyện này cơ chứ? chẳng phải chính euiwoong khơi mào chuyện này à?

chẳng là hôm nay, hyungseob và euiwoong cùng đi ghi hình một show, trong đó khách mời có cả anh sewoon, người mà euiwoong rất quý từ produce101. và lần đầu tiên, hyungseob hiểu thế nào là bị cho ra rìa. bình thường, hyungseob và euiwoong nổi tiếng với tài tung hứng, luôn nói chuyện vô cùng ăn ý. thế nhưng hôm nay, từ đầu đến cuối euiwoong chỉ tập trung nói chuyện với sewoon. nếu anh sewoon không gợi chuyện thì chắc hyungseob cũng chẳng nói được mấy câu. đỉnh điểm là có một câu hỏi rằng giữa hyungseob và sewoon thì euiwoong thích ai hơn, em đã không ngần ngại trả lời là anh sewoon. đã vậy, lúc vào hậu trường euiwoong cũng liên tục nói chuyện với anh sewoon, không đếm xỉa gì đến hyungseob.

một ngày có 24 giờ, bao nhiêu thời gian để thức thì euiwoong đều luôn để mắt đến hyungseob. một chút lệch khỏi quỹ đạo cũng làm hyungseob cảm thấy khác lạ và bất an. euiwoong bình thường rất thông minh, nhưng những chuyện liên quan đến tình cảm đều rất thật thà, ngốc xít, chú ý đến ai thì sẽ lộ liễu đến mức quên cả thế giới xung quanh. hôm nay, hyungseob vô tình bị xếp vào thế giới ấy, lòng bỗng thấy khó chịu. hyungseob không muốn nói ra, từ lúc lên xe trở về chỉ bày tỏ thái độ bằng cách duy nhất là im lặng và tự mang đồ vào nhà. euiwoong trả lời đình đình thế kia rõ ràng là đã hiểu chuyện, nhưng lại dám bảo là chuyện trẻ con. được rồi, thế thì chơi trò xem ai trẻ con hơn nhá.


kí túc xá tắt hết đèn thì đã qua một giờ sáng. hyungseob lồm cồm bò vào giường mình, ngả lưng định đánh một giấc ngay lập tức. thế nhưng chưa kịp nhắm mắt, tiếng gió rít qua khe cửa sổ rợn người, báo hiệu một cơn giông sắp đến. những cơn mưa cuối cùng của mùa luôn mang trong mình nỗi giận dữ của một kẻ sắp hết thời phải thoái lui. hyungseob bèn bò ra bên cạnh cửa sổ định cài chốt cho chặt lại để đỡ nghe thấy tiếng gió ấy.

“đoàng!”

một tia chớp xẹt ngang cửa sổ, sáng cả căn phòng trong chốc lát. hyungseob ngồi thụp xuống dưới ngay khung cửa, hai tay bịt chặt nhưng vẫn run lẩy bẩy. cậu không thích những tiếng động lớn, nhất là lại bất ngờ như thế này. nếu cơn mưa kéo dài, khéo đêm nay cậu không ngủ được mà lại còn lên cơn đau tim mất.

thật ra thì đây không phải là lần đầu tiên hyungseob trải qua đêm mưa thế này. hồi còn ở nhà, hyungseob sẽ đem gối qua phòng bố mẹ ngủ, lớn lên một chút thì ngủ với em mingky. chỉ cần ôm chặt em thì hyungseob sẽ không còn sợ nữa, vì cậu luôn tự nhủ mình phải mạnh mẽ thì em mới không sợ. lúc mới vào ở ký túc xá, hyungseob rất sợ gặp phải sấm chớp vào ban đêm, vì ở đây cậu chẳng quen biết ai, chẳng ai đủ thân để cậu đến ngủ chung hay ôm chặt cả, sợ người ta lại cười chê mình nhát gan. đến mấy lần, hyungseob chỉ có thể trùm chăn kín đầu ngồi mong cho mưa mau qua.

lần ấy, hyungseob đang ủ mình trong chăn, nghe tiếng sấm ngoài kia mà lòng vừa sợ, vừa cảm thấy nhớ nhà. chợt cậu cảm thấy chiếc đệm hơi lún như có ai đó ngồi xuống cạnh. chẳng lẽ đã mưa bão mà còn gặp ma hay sao? một bàn tay nhẹ nhàng kéo tấm chăn xuống khỏi đầu hyungseob, là euiwoong. có lẽ cậu em cùng phòng nghe sấm chớp nên tỉnh dậy.

“như thế này làm sao mà thở?”

“…”

“anh sợ sấm chớp à?”

“uhm…” Hyungseob không dám gật đầu mạnh. euiwoong thua cậu đến hai tuổi, không thể để em ấy cười cho được.

“anh có muốn qua giường em ngủ cùng không? em nghĩ ngủ hai người đỡ sợ hơn đấy.”

euiwoong đề nghị nhẹ tênh, không có vẻ gì đùa cợt. hyungseob bặm môi suy nghĩ một hồi rồi ôm gối chui qua giường euiwoong  ngủ cùng. lần đầu tiên, cậu ngủ cùng với một người không phải người thân. euiwoong nhường cho hyungseob nằm phía trong. cả hai khá nhỏ người, nằm trên cùng một chiếc giường không qua chật chội. hyungseob vẫn nằm co lại trong góc, nằm im không dám cục cựa. bất ngờ, euiwoong choàng tay qua, vỗ vỗ lấy lưng cậu.

“không sao đâu anh. cứ nhắm mắt lại sẽ ngủ được và không nghe thấy nữa.”

ra là euiwoong tưởng cậu còn sợ nên nằm im thin thít. không có, chỉ là hyungseob chưa quen ngủ với người lạ thôi.

“nhắm mắt thì tai vẫn nghe mà.”

trong bóng tối, hyungseob chẳng thể thấy rõ mặt euiwoong lúc đó. nhưng euiwoong đã lấy hay bàn tay ôm lấy tai cậu, như thể để cậu không nghe thấy nữa.

“ngủ đi.”

hyungseob vốn cao hơn euiwoong một chút, nhưng lúc này lại nằm thấp hơn euiwoong, để đầu ngang vai em. bàn tay to gầy ấm sực của euiwoong ôm lấy hai tai và một phần khuôn mặt của hyungseob, tạo cảm giác dễ chịu như một liều thuốc an thần. hyungseob nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ. sáng hôm sau tỉnh giấc, hyungseob nhận ra mình nằm lọt vào vòng tay euiwoong tự lúc nào. từ đó về sau, mỗi lần trời mưa bão, hyungseob không cần xin phép cũng ôm gối qua giường euiwoong ngủ cùng.

cat


nhưng mà, bây giờ hai đứa lại đang giận nhau, ai lại hạ giá xin qua ngủ cùng cơ chứ. hyungseob hiện tại đang rất mệt mỏi, không thể thức trắng đêm được. cậu bèn treo lên khẽ khều justin ở giường trên.

“justin à.”

“hm?”

“cho anh lên ngủ cùng được không?”

“trên này không ngủ hai người được đâu. nặng quá sập thì khổ.” justin càu nhàu, mắt vẫn không thèm mở. thằng bé có cái lý của nó, cậu chẳng thể trách được.

hyungseob ngồi lại giường của mình, kéo chăn trùm kín đầu. cậu chưa kịp bắt đầu bài cầu nguyện cho cơn mưa nhanh qua thì một vòng tay đã xiết chặt lấy cậu. hơi ấm quen thuộc đến nỗi hyungseob có thể cảm nhận nó qua lớp chăn dày.

“sao không qua giường em ngủ?”

“ai biết được. em còn không thèm nói chuyện với anh cơ mà.”

“anh còn dỗi đấy à?”

“ủa chứ em đã làm gì để anh hết dỗi chưa? à quên, anh không có dỗi.”

“em với anh sewoon lâu ngày mới gặp lại, nói chuyện với nhau nhiều một chút thôi mà.”

đến đây, hyungseob bật chăn ra nhìn euiwoong, mặt xị xuống.

“còn anh với mày ngày nào cũng gặp nên là cục đất sét không có giá trị gì đúng không?”

euiwoong không trả lời, lặng lẽ kéo chăn trên người hyungseob trùm lên cả người mình.

“anh không qua bên đấy ngủ thì em qua đây.”

“ai cho em tự quyết vậy?”

“thế có định sáng mai đi làm không?”

euiwoong không đôi co, ngả lưng  xuống buộc lòng hyungseob phải nằm theo. bây giờ hyungseob đã cao hơn trước nhiều, người cũng to ra, hai đứa không còn nằm vừa khéo trên một chiếc giường. euiwoong bèn gác một cánh tay lên gối để hyungseob nằm nhích lên.

“lớn xác thế này mà còn hờn với chả dỗi, cái ông giời con này.”

hyungseob toan mở miệng ra phản đối thì euiwoong đã tiếp:

“chẳng phải em đã từng nói, anh là báu vật số một của em rồi sao?”

“nói thì bao giờ chẳng dễ hơn làm.”

hyungseob cảm thấy, hình như euiwooong đang khẽ cau mày.

“ngủ đi.”

nói rồi, euiwoong đưa tay lên áp lên tai hyungseob. trong vô thức, hyungseob co người lại. nhưng lần này, không phải vì cậu sợ người lạ, mà vì cậu muốn mình bé lại, càng nhiều càng tốt, để có thể thu gọn trong vòng tay euiwoong, để có thể mãi nghe câu “báu vật số một” của em.

để sáng mai tỉnh giấc, hyungseob sẽ thấy mình áp mặt vào lồng ngực trái có một trái tim đập chậm rãi với những nhịp mạnh mẽ.

để sáng hôm sau, và hôm sau nữa, ngay cả những đêm không có sấm chớp mưa giông.

 

 

 

 

Advertisements

[Fanfic][Oneshot][AhnWoong/WoongSeob] Bánh quy chocolate của chúng ta

Hôm nay là lễ tốt nghiệp cấp ba của Ahn Hyungseob.

Từ sáng sớm, mọi người đã có mặt đông đủ. Ai cũng có vẻ xinh đẹp, chỉnh tề hơn mọi ngày để chụp những bức ảnh kỷ niệm thật lung linh. Nhưng thoáng sau những gương mặt rạng rỡ ấy là nỗi buồn chia tay không giấu được. Chỉ còn ngày hôm nay nữa thôi, mọi người không còn bước đến đây với tư cách học sinh nữa.

Sau khi làm lễ, các bạn học tản ra khắp mọi nơi để chụp ảnh với nhau. Một số khác thì mở đại hội tỏ tình, bao nhiêu tình cảm chôn giấu mấy năm trời đều được đem ra thú nhận. Ừ, có còn dịp nào để nói ra, cũng chẳng còn cơ hội để xấu hổ nữa. Từ sáng đến giờ, Hyungseob cũng nhận được vài lời tỏ tình từ các em khóa dưới, nhưng toàn cười rồi nhẹ nhàng xin lỗi. Hyungseob lặng lẽ tách mình khỏi đám đông, bước lên cầu thang dẫn đến sân thượng. Giờ này ở đấy nắng gay gắt, Hyungseob có thể một mình tĩnh lặng mà ngắm lại khoảng thời gian cấp ba của mình.

Ngồi được một lát thì cậu bạn thân của Hyungseob lên cùng. Cậu bạn ném về phía Hyungseob một hộp sữa dâu rồi ngồi bệt xuống cạnh. Hyungseob “cảm ơn” rồi bóc hộp sữa uống, vẫn không nói gì thêm. Cậu bạn nhìn kia cũng im lặng một lát rồi nhìn qua Hyungseob, khẽ hỏi:

” Này Seobie. Ba năm cấp ba, chẳng lẽ cậu không thích một ai đó sao?”

“Cũng không phải là không có.”

“”Cũng không phải” là thế nào cơ?”

“Thì… tớ cũng không biết rằng đó có phải gọi là thích không nữa.”


Người đó làm trong thư viện của trường, nơi mà Hyungseob lui tới một tuần 3, 4 lần.

Ở trường Hyungseob, có một nhóm học sinh phụ trách giúp đỡ cô thủ thư. Các bạn sẽ đến  giúp sắp xếp sách, làm thủ tục cho mượn sách, đổi lại, các bạn ấy sẽ được mượn nhiều sách hơn số lượng tối đa trong quy định và chỉ cần trả trước khi mỗi học kỳ kết thúc. Hyungseob cũng từng làm ở đây, nhưng đến năm cuối thì xin nghỉ để tập trung cho việc học.

Tiếp tục nói về người đó. Đó là một cậu bé dưới Hyungseob hai khóa, vóc người nhỏ nhắn, đeo một cặp kính tròn như Nobita, nhưng vẻ mặt lại rất lanh lợi. Nghe loáng thoáng thì cậu ấy đến làm ngay sau khi Hyungseob xin nghỉ, đúng vào ca Seob hay làm. Tuy không còn làm trong thư viện nữa nhưng Hyungseob rất thích ôm tập sách đến đó học bài, vừa rộng rãi lại mát mẻ, yên tĩnh, dễ tập trung.

Những lần đầu gặp cậu bé đó, Hyungseob không có ấn tượng tốt lắm. Bình thường, khi vào thư viện thì cậu sẽ đụng mặt em ấy hai lần: khi xuất trình thẻ và lúc mượn sách. Mấy lần liên tục, em ấy đều rất lạnh lùng. Em chỉ nói những câu ngắn gọn cơ bản, chẳng chào hỏi hay nói gì thêm, trái hẳn với những bạn khác luôn rất thân thiện. Dù vậy, Hyungseob luôn gật đầu mỉm cười mỗi khi chạm mặt em, một thói quen của người từng làm công việc đấy.

Chỉ duy nhất một lần, Hyungseob không cười nổi.

Lúc ấy là gần cuối học kỳ một năm cuối. Lần đầu tiên, Hyungseob phải đối mặt với một áp lực học tập khủng khiếp như vậy. Não cậu lúc nào cũng như căng ra để ghi nhớ kiến thức. Vậy mà kết quả thi thử cũng không mấy khả quan. Tuy gia đình không quá đặt áp lực thành tích, nhưng bản thân cậu cảm thấy bản thân mình thật thất bại. Quyết tâm phải đạt kết quả tốt hơn trong lần thi chính thức, Hyungseob ôm sách vào thư viện học bài thường xuyên hơn.

Đang mệt mỏi, đụng phải gương mặt lạnh lùng của cậu bé thủ thư, Hyungseob lại càng khó chịu. Hyungseob rất ít khi có nghĩ không hay về người khác, nhưng lần này, cậu thoáng có ý nghĩ rằng cậu bé này thật đáng ghét. Nếu cảm thấy bản thân không nở nổi một nụ cười thì tại sao lại chọn vị trí này. Hyungseob chìa thẻ học sinh cho cậu nhỏ mà không thèm nhìn tới, đi thẳng vào kho tìm sách.

Tìm được sách cần mượn, Hyungseob trở ra, mặt mũi vẫn lạnh tanh không chút sức sống. Cậu bé vẫn như thường lệ, nhận sách, nhập thông tin, nhập mã, đưa phiếu cho Hyungseob ghi tên. Lúc Hyungseob đưa lại phiếu mượn sách, cậu bé đón lấy, chợt ngước nhìn thẳng vào mắt Hyungseob, hỏi:

“Hôm nay anh có chuyện gì không vui ạ?”

“Sao em lại hỏi thế?” – Hyungseob bất ngờ.

“Vì lần nào gặp anh, em cũng thấy anh cười cả. Nhưng lần này thì không, nên em nghĩ có chuyện gì đó.” – Cậu bé vẫn tiếp tục xoáy ánh mắt như cả đại dương vào Hyungseob. Cảm thấy khó né tránh câu hỏi, Hyungseob chậc lưỡi.

” Chỉ là anh học mệt quá thôi.”

“À, ra là thế ạ? Đừng cố sức quá nha anh. Trông anh mệt mỏi lắm ấy.”

Hyungseob thầm nghĩ, “Thằng nhóc này, chừng nào học đến bằng anh thì biết.” Nhưng rồi cậu nghĩ đến một chuyện quan trọng hơn.

“Hóa ra là em biết anh cười với em? Anh còn tưởng em lơ đẹp anh đấy.”

“Đâu có.”- Cậu nhỏ gãi gãi đầu – “Chỉ là em không biết đáp lại như thế nào cả. Nếu cười lại thì trông khách sáo quá.”

“Đồ ngốc này. Trực thư viện mà như em thì ma nào muốn đến. Phải cởi mở hơn chứ.”

“Em biết rồi ạ. Chỉ là em không được quen lắm thôi. ”

Hyungseob nheo mắt cười. Mọi ác cảm từ trước đến giờ bỗng dưng biến mất. Chỉ ra chỉ là một cậu nhóc ngốc nghếch thôi. Cậu dợm bước đi thì cậu bé bỗng dưng lên tiếng.

“Mà anh này.”

“Hả?”

“Mỗi lần đến trực, em đều rất mong anh đến đấy. Vì nụ cười của anh thật sự khiến người khác rất dễ chịu. Thỉnh thoảng, em đến làm trong tâm trạng không tốt, nhưng thấy anh cười như một kiểu cứu vớt lại cả ngày vậy.” – Cậu bé nói một mạch rất nhanh, không có gì ngại ngùng.

“Nhưng đâu phải lúc nào cũng cười được hả nhóc?”

“Thì những lúc ấy hãy tìm đến người làm anh cười.” – Cậu bé nháy mắt, rồi quay ra làm thủ tục cho một học sinh khác.

Hyungseob quay đi, vành tai đỏ cả lên. Vì lần đầu cậu thấy nụ cười của cậu bé, miệng lệch sang một bên tạo hình tứ giác trông rất ngộ nghĩnh. Vì ánh mắt thẳng thắn, đen láy như một hồ nước. Hay vì những lời lạ lùng trong một ngày ảm đạm thế này?


Sau đó, những lần quay lại thư viện, Hyungseob thấy cậu bé có thoải mái hơn với mọi người. Vẫn không nói nhiều, nhưng siêng nở nụ cười hơn. Thỉnh thoảng, Hyungseob sẽ đứng lại quầy, nói linh tinh gì đó với cậu. Có khi là chuyện thời tiết vớ vẩn, hỏi thăm việc học, hoặc than thở về một chuyện rắc rối nào đó trong ngày. Thường thì cậu sẽ lắng nghe, thỉnh thoảng cho ý kiến hoặc đùa một câu gì đó. Dần dần, việc đến thư viện nói chuyện với em thành một thói quen. Có khi chẳng đến học bài, Hyungseob cũng tạt qua, lấy cớ nhờ mượn một quyển sách hiếm nào đó.

Có một lần, Hyungseob đến thư viện vào một ngày rất vắng người. Chỉ có vài bạn học đang ngồi học phía ngoài. Bước đến ngang quầy, em ngước lên nhìn Hyungseob, có vẻ ngạc nhiên:

“Hôm nay anh không đi đâu sao?”

“Đi đâu là đi đâu?”

“À, không có gì, anh vào tìm sách đi.”

Hôm nay là Hyungseob muốn nghỉ ngơi, nên chỉ chọn một quyển tiểu thuyết nhẹ nhàng rồi ngồi ở chỗ gần sát cửa sổ ngồi đọc. Một chốc sau, em đến trước mặt cậu, kéo ghế ngồi xuống đối diện. Có lẽ vắng người nên không phải ngồi trực ngay tại quầy. Em cũng chọn một quyển sách, ngồi chăm chú đọc. Được một lát, em đẩy về phía cậu một gói bánh.

“Này là bánh quy chocolate. Anh ăn với em nhé.”

“Uhm, cảm ơn em…mm…mm… Ngon quá nhỉ.”

“Loại bánh này em thích nhất mà.”

Hyungseob cứ tự nhiên bốc bánh ăn, vừa ăn vừa dán mắt vào các dòng chữ. Lâu rồi, cậu mới được thoải mái thế này. Chẳng mấy chốc, tay cậu chạm đáy túi bánh.

“Còn mỗi một cái cuối cùng này.”

“Ơ, anh ăn nhanh thế. Em còn chưa ăn được bao nhiêu.”

“Thôi, để anh ăn nốt luôn cho. Hehe.”

Em định chồm tới giật bánh thì Hyungseob đã nhanh tay bỏ vào miệng. Nhưng cậu không để hết vào miệng mà chỉ cắn hờ nửa cái. Cậu muốn trêu em một chút.

“Có giỏi thì ăn chung với anh này.”

Chưa kịp nuốt hết bánh vào miệng, em đã nhanh hơn, vươn người tới cắn gọn nửa cái bánh nằm hờ trên môi Hyungseob.

Trong một khoảnh khắc rất nhanh, cậu cảm thấy môi mình có gì đó mềm mại, ấm nóng chạm nhẹ vào.

Trong một khoảnh khắc rất nhanh, gió ở đâu cuốn tung tấm màn cửa sổ, bao trọn lấy một không gian giữa hai bóng người bé nhỏ. Không. một. ai nhìn thấy.

“Là anh thách em đấy nhé.”

Hyungseob không đáp, chỉ cúi mặt xuống, cố gắng tập trung vào cuốn sách. Nửa miếng bánh tan ra trong miệng, vị ngọt ban nãy bỗng hóa ra nhạt thếch.

Có lẽ cậu không để ý. Đó là một ngày giữa tháng hai, mà người ta thường đánh một trái tim đỏ trên tờ lịch.


“Ghê nha. Còn sau đó thì sao?” – Người bạn thân tỏ vẻ hào hứng.

“Chẳng có sau đó nữa.”

“Hả? Chẳng phải hai người thích nhau rõ ràng như vậy rồi sao?”

“Lúc ấy… tớ chẳng biết phải làm thế nào nữa. Em ấy tỉnh bơ như chẳng có chuyện gì, khiến tớ chẳng biết phải làm sao cả.”

“Và thế là hai người vẫn bình thường?”

“Từ đấy tớ chẳng còn đến thư viện nữa. Tớ không thể cư xử bình thường, càng không muốn bơ em ấy.”

“Á à.” – Người bạn vỗ trán – “Thì ra dạo này mỗi lần đi ngang thư viện, cậu cứ nhìn vào muốn sái cổ.”

“Tớ á?”

“Chính bản thân cậu cũng đã chú ý đến em ấy đến mức không còn ý thức việc đấy nữa. Chẳng phải như vậy gọi là thích rồi sao?”

“Tớ… tớ….”

“Tớ nói cậu nghe này, Ahn Hyungseob. Có những người cả đời chỉ gặp có một lần thôi. Cậu cũng chẳng còn cơ hội nào khác nữa đâu. Nếu hôm nay cậu không đối mặt, thì không chừng sẽ mất luôn đấy.”

“…”

“Đi nhanh lên đi. Tớ nghe nói rằng vào hôm nay ở thư viện sẽ tổng kết sách. Chắc em ấy sẽ có ở đấy.”

Hyungseob khẽ nhắm mắt lại, rồi nhanh đứng dậy. Cậu kéo người bạn xuống cầu thang cùng.

“Cậu hãy đến thư viện tìm em ấy giúp tớ. Bảo với em ấy là hãy chờ tớ nhé.”

“Cậu phải đi gặp người ta chứ, đồ hâm kia?”

“Tớ phải đi mua cái này đã.”

“Gì nữa chứ hả?”

“Lần này, tớ muốn mời bánh lại cho em ấy.”

Người bạn phá ra cười. Rồi sực nhớ ra, cậu ta hỏi vọng theo:

“Mà em ấy tên là gì chứ hả?”

“LEE. EUI.WOONG.”

 

 

 

 

170831 – [Fanfic][AhnWoong/WoongSeob] Cưa nhầm học trưởng 2/?

Đang tìm ý tưởng viết bài thu hoạch thì buồn chán đâm bang sang viết tiếp fic này :)))


02. Chỗ ngồi mới

Đã một tuần trôi qua từ khi Euiwoong chuyển đến ngồi sau Hyungseob. Đối với Hyungseob, thời gian đó không giống 7 ngày mà giống như cả một thế kỷ vậy.

Cái cậu Euiwoong ấy, giá như cậu ta thẳng tay choảng cho Hyungseob hay lên tiếng nhắc nhở la rầy thì Hyungseob còn có cớ mà cãi lại. Đằng này, cậu ta chẳng làm gì cả. Việc duy nhất cậu ta làm là nhìn chăm chú lên bảng trong suốt giờ học, và dĩ nhiên Hyungseob sẽ lọt vào tầm mắt của cậu ta. Hyungseob chẳng còn dám gục mặt ngủ hay ngó nghiêng trong giờ học, vì cậu có cảm giác mỗi lần mình cử động thì sẽ có tia rada quét thẳng lên người đến lạnh cả xương sống. Nhưng cậu cũng chẳng thể nào bảo với Euiwoong đừng nhìn nữa, vì tất cả chỉ là cảm giác riêng của cậu.

Mà trước giờ, Hyungseob còn chưa nói chuyện với Euiwoong lần nào. Euiwoong chuyển đến lớp cậu vào giữa năm thứ hai. Đẹp trai: miễn bàn. Học giỏi: nhanh chóng chiếm vị trí hàng đầu trên “bảng phong thần” hàng tháng. Thanh niên nghiêm túc, được lòng thầy cô. Euiwoong khá lạnh lùng, nhưng vẫn cư xử hòa nhã chuẩn mực, tạo sự tin tưởng trong bạn bè. Ngay từ đầu năm thứ ba, Euiwoong đã giành được số phiếu áp đảo khi ra tranh cử chức lớp trưởng lẫn hội trưởng hội học sinh của trường. Chính xác thì Euiwoong là một mặt trời con ở ngôi trường nhỏ này. Cậu ta tỏa sáng, được mọi người tin tưởng và trao quyền lợi của cuộc sống học đường cho cậu ta, nhưng họ cũng kiêng nể, ít dám tới gần. Ngay cả hội cán bộ của lớp cũng thừa nhận, tuy họ tiếp xúc với Euiwoong nhiều hơn các bạn khác nhưng gần như chỉ giới hạn trong công việc, Euiwoong ít khi nào hé lộ nhiều về bản thân.

DHxCk5TU0AEdnMG

Cre: _qQvQp_

“Những tháng ngày đi học còn lại của tớ sẽ bị chôn vùi trong ánh mắt của cậu ta mất.” Hyungseob thở dài, bò ra bàn.

“Có thể là do cậu tưởng tượng quá nhiều thôi. Thử vứt cái suy nghĩ đó thì cậu vẫn dễ thở chán.” – Jihoon vừa nói vừa mút kẹp Chupa Chup – “Như tớ này, ngày nào cũng đánh nhau với tên Woojin ấy.”

“Còn cái cậu Guanlin thì luôn mồm bảo tớ không được làm cái này, cái kia, còn chán gấp bội đây.” – Seonho than thở.

Hyungseob không chờ Daehwi lên tiếng trong việc này. Cậu ấy đang vừa ngồi nhắn tin chiu chíu cho Jinyoung vừa hút sinh tố dâu chuối. Xem ra trong phi vụ đổi chỗ này, chỉ có Daehwi là được lợi. Jinyoung hình như khá hiền lành và dễ tính hơn so với hội mặt đá. Ba đứa quay sang nhìn Daehwi rồi đồng loạt cất tiếng thở dài.

“Cuộc sống học sinh của mình sẽ chấm dứt trong cảnh này sao?”

 

170807 – [Fanfic] [AhnWoong/WoongSeob] Cưa Nhầm Học Trưởng 1/?

Vài lời cần nói trước khi bắt đầu:

Ngoài AhnWoong, trong fic này sẽ có nhiều nhân vật phụ cũng như một số tàu ngầm :> Nếu không hợp ý của các cậu có thể click back. Ngoài ra tất cả mọi tình tiết trong truyện không nhằm đến một cá nhân hay sự việc thực tế nào.

Tất cả các nhân vật đều học cùng lớp và bằng tuổi.

giờ thì bung lụa thôi :))


01. Thiên thời địa lợi thì nhân có hòa?

“Ahn Hyungseob! Tập trung vào bài nào!”

“Ahn Hyungseob! Đừng nhìn ra cửa sổ nữa.”

“Ahn Hyungseob! Em lại ngủ gật đấy à? Ra ngoài hành lang đứng hết tiết cho tôi!” – Thầy Seokhoon nghiêm giọng.

Hyungseob dưới lớp quả thật vừa tỉnh khỏi cơn mơ, vừa dụi mắt vừa từ từ đứng dậy.

“Em xin lỗi thầy ạ.”

Nói rồi, cậu xếp gọn tập vở và bước ra khỏi lớp. Cảnh tượng vốn chẳng mấy lạ lẫm với tất cả học sinh lẫn giáo viên trong lớp này. Ahn Hyungseob là một học sinh ngoan ngoãn, chẳng hề nghịch ngợm, cậu chỉ có mỗi tật xấu là hay lơ đãng làm phiền lòng thầy cô. Hyungseob xin lỗi một cách thành khẩn, nhưng chưa bao giờ có ý năn nỉ hay xin xỏ để được ngồi lại, vì cậu cũng chẳng thiết tha mấy với những bài toán hay nguyên lý dài ngoằng. Hyungseob không lười biếng, chỉ là cậu với việc học hành chẳng đội trời chung, giống như việc một người không hợp với mình thì có cố hẹn hò cách mấy cũng chẳng thích nổi.

Nói theo cách đó thì “người” cậu thích là mỹ thuật, Hyungseob vốn rất có tài ở lĩnh vực này. Cậu đã thắng giải ở một cuộc thi và được một học viện nghệ thuật trao học bổng. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cậu sẽ theo học ở đó. Tất cả đã được định sẵn, gia đình cậu cũng ủng hộ con đường này. Thế nhưng trước khi được bay nhảy theo ước mơ của mình thì…

“Các em phải tốt nghiệp cấp ba cái đã.” – Thầy Seokhoon tuyên bố trong giờ sinh hoạt chủ nhiệm.

Dù biết rõ điều đó, nhưng cách thầy Seokhoon nói cứ như thầy là Phật Tổ vừa đem núi ngũ hành ra đè bẹp lấy Hyungseob bây giờ vậy. Cậu thở dài ngao ngán, chuyển ánh nhìn từ cửa sổ vào lớp học. Câu nói của thầy không phải ám chỉ mình cậu. Park Jihoon đang giấu mình đằng sau quyển sách để nghe nhạc đằng kia nghe đâu đã có học bổng vào trường âm nhạc. Thứ mà Daehwi ngồi đằng trước cậu đang tập trung vào, cậu dám cá là một bản nhạc. Cả Seonho đang ra vẻ lắng nghe thầy nói nhưng Hyungseob chắc 90% là cậu ấy đang ngồi mơ tưởng đến mấy công thức chế biến gà rán cho nhà hàng tương lai.

Nhưng rồi tất cả các hoạt động đó đều ngừng lại khi thầy Seokhoon nói tiếp.

“Để lớp mình đạt kết quả tốt, thầy sẽ tiến hành đổi một số vị trí ngồi trong lớp, tạo không khí học tập tích cực hơn.”

Gần nửa lớp lộ rõ vẻ mặt phản đối, nhưng không ai dám lên tiếng bởi mọi người đều biết thừa thầy Seokhoon rất khó tính và đã nói là làm. Chỗ ngồi của Hyungseob hiện tại cũng chẳng quan trọng mấy. Cậu không hay nói chuyện với các bạn xung quanh trong giờ học cũng chẳng ngồi cạnh cao nhân nào giúp đỡ trong giờ kiểm tra. Nhưng, nếu rời khỏi chỗ ngồi sát góc tường và nhìn ra cửa sổ thế này, Hyungseob sẽ lấy làm tiếc lắm.

Kế hoạch “đôi bạn cùng tiến” của thầy Seokhoon tuy không nói ra nhưng được thực hiện vô cùng lộ liễu. Các thành phần “có nguy cơ cao” đều được tản ra ngồi gần những thanh niên “con nhà người ta” trong lớp. Jihoon được đổi đến ngồi trên lớp phó kỷ luật Woojin, Daehwi ngậm ngùi rời góc sáng tác đến ngồi sau lớp phó học tập Bae Jinyoung hay Seonho chuyển đến bên phải cán sự tiếng Anh Guanlin.

“Riêng Ahn Hyungseob…”

Hyungseob giật thót khi nghe thầy gọi đến tên mình. Cậu gần như nín thở đợi nghe “phán quyết”.

“Tuy không nghịch ngợm nhưng lại hay mất tập trung, ừm…” – Thầy Seokhoon đảo mắt quanh lớp như đang tìm một chỗ ngồi thích hợp – “Em không cần đi đâu cả.”

Hyungseob thở phào như vừa trút được gánh nặng. Hội vừa được chuyển chỗ bắt đầu ồn ào. Seonho vừa định mở miệng đòi “công bằng” thì thầy đã tiếp tục:

“Lớp trưởng Lee Euiwoong, em chuyển đến ngồi ở chỗ trống phía sau Hyungseob.”

Lần này, không chỉ có một mình Hyungseob ngưng thở.

Cả lớp đang quay lại nhìn Hyungseob bằng ánh mắt ái ngại. Jaehwan ngồi tít bên kia lớp còn buột miệng :”Xong đời rồi.”

À không, không phải cả lớp đang nhìn Hyungseob. Có một đôi mắt vẫn tập trung vào thầy Seokhoon và cất giọng lạnh lùng:

“Vâng ạ.”

 

 

 

170806 – [Fanfic][AhnWoong/WoongSeob] First Meet 2/3

Sắp sinh nhật An và lap của mình giở cơn chập cheng. Cho nên chẳng làm gì được ngồi hoàn thành fic này trên desktop.


Hyungseob bắt đầu cảm thấy bối rối thật sự. Trong một phút nông nỗi đã kéo tay cậu ta xuống xe, bây giờ cậu không biết phải đi đâu và nói gì. “Lại bốc đồng nữa rồi” – Hyungseob tự cốc đầu mình.

“Hay là ra công viên đằng đó ngồi?” – Cậu nhóc gợi ý.

Bình thường thì Hyungseob đã phản đối chuyện hai tên con trai to đầu vào công viên  tranh chỗ với lũ trẻ. Nhưng trong trường hợp này thì cậu không nghĩ ra được phương án nào khả thi hơn.

Đây chỉ là một công viên nhỏ, nhưng xanh rợp bóng cây và có một hồ nước be bé. Đã nhiều lần đi ngang đây, Hyungseob rất muốn ghé vào. Cả hai đi lòng vòng một lát, không ai nói với ai câu gì.

“Ngồi nghỉ chân đi. Anh định đi mãi à?” – Cậu nhóc dừng lại, ngồi tựa lên lan can xung quanh hồ nước.

Hyungseob ngoan ngoãn ngồi theo, chẳng hiểu sao lại nghe lời cậu nhóc này đến vậy. Trái với vẻ chủ động trên xe, có vẻ bây giờ cậu ta cũng chưa biết nói gì.”Cứ như hai đứa ngốc vậy.”- Hyungseob chợt nghĩ rồi phì cười.

“Có gì vui sao?”

“Ừm…”

Cậu ta không có vẻ gì khó chịu với câu trả lời lưng chừng đó, vì cậu đang mải lục tìm đồ trong ba lô. Cậu lôi ra một gói nhỏ, xé gọn gàng rồi chìa cho Hyungseob.

“Anh muốn ăn không? Lúc miệng không biết phải nói gì thì cứ nhai đi đã.”

Là kẹo dẻo Haribo. Đúng là một cậu nhóc mà, Hyungseob cười thầm nhưng vẫn đứa tay bốc vài viên kẹo. Từ nãy đến giờ, cậu vẫn thấy rất băn khoăn về người đi cùng. Cậu ta trông rất chững chạc, khôn ngoan nhưng cũng có vẻ gì đó rất trẻ con. Hyungseob không tự nhận là mình giỏi nhìn người, nhưng từ trước đến nay chỉ có người này là cậu không nắm bắt được sau cái nhìn đầu tiên.

 

Nếu tâm sự với cậu ta, chắc không sao đâu nhỉ? Cùng lắm chỉ là người lạ, chia tay rồi có khi cả đời không gặp lại, nếu cậu ta có hứng lên đem kể cho ai thì cũng mấy ai biết đấy là Hyungseob. Trái đất chắc không tròn đến thế. Hyungseob chỉ sợ… cậu ta sẽ cười vào mũi mình ngay khi cậu nói muốn trở thành idol.

20170806_115705

“Này nhóc, em có ước mơ gì không?”

“Anh hỏi ước mơ kiểu gì, ngắn hạn hay dài hạn?” – Cậu ta vẫn điềm nhiên cho kẹo vào miệng.

“Hả?”

“Chẳng hạn như em ước tối nay về ăn pizza, đó cũng là ước mơ.” – Cậu ta nhe răng cười.

“Mơ ước kiểu như… sau này lớn lên em muốn làm nghề gì.”

“Em muốn làm diễn viên.”

Câu trả lời mau lẹ, dứt khoát và bình thản khiến Hyungseob suýt chốc không kiểm soát  được biểu cảm đã trợn mắt lên. Thằng bé nói cứ như việc đó bình thường giống việc ngồi đây ăn kẹo vậy. Nhưng điều đó làm Hyungseob dễ chịu hơn, chắc cậu ta sẽ không cười vào tâm sự của mình.

“Còn anh? Anh muốn sau này làm gì?”

“Anh… muốn trở thành… ca sĩ.” – Hyungseob dè dặt.

“Ngầu đó.” – Trái lại với lo lắng của Hyungseob, cậu ta quay qua bật ngón tay cái lên, mặt chẳng có vẻ gì là chế nhạo.

“Nhưng muốn là một chuyện, còn thực hiện là một chuyện khác.” – Hyungseob thở dài.

Vậy là cậu bắt đầu kể. Kể vì sao cậu lại muốn đứng trên sân khấu đến thế, cậu đã nắm bắt như thế nào, luyện tập ra sao,… Tất cả những điều cậu chưa dám nói với cả người thân hay bạn bè đều tuôn ra trước mặt người lạ. Những câu chuyện và cảm xúc không mấy trật tự, rất mơ hồ và ngẫu nhiên, Hyungseob vẫn thường lan man như thế. Cậu nhóc vẫn kiên nhẫn ngồi nghe, thỉnh thoảng gật gật đầu và quay sang nhìn Hyungseob. Tay cậu hết chuyển từ tư thế khoanh trước ngực sang bám vào lan can.

“Anh biểu diễn thử cho em xem đi.” – Cậu nhóc bảo sau khi Hyungseob tạm dừng câu chuyện.

“Ở đây á?”

“Có sao đâu. Thử đi. Bài nào mà anh thấy tự tin ấy. Kể ra thì chi bằng cho em thấy rồi em sẽ cho anh lời khuyên.”

Hyungseob cắn môi suy nghĩ một lúc. Bài mà cậu tự tin nhất à?

Và Hyungseob bắt đầu nhảy thật. Một khi đã bắt đầu thì giai điệu tự vang lên bên tai, cậu chỉ biết có mình và âm nhạc. Chắc vì thế nên cậu không thấy phản ứng của người đối diện. Cậu nhóc đang điềm tĩnh phải há hốc mồm như không tin vào mắt mình. Bài mà Hyungseob chọn là một bài hát của một nhóm nữ tiền bối. Vẻ ngạc nhiên lướt qua nhanh, cậu nhóc nhanh chóng mỉm cười theo dõi và vỗ tay khi Hyungseob kết thúc.

“Sao không phải là một bài của nhóm nam?” – Cậu nhóc tiếp tục đưa kẹo cho Hyungseob.

“Vì em bảo anh chọn bài anh tự tin nhất còn gì.”

“Cũng phải.” – Cậu gật gù, ăn nốt mấy viên cuối cùng trong gói. Lúc này, trông cậu ta không khác gì đứa trẻ. Có khi nào Hyungseob vừa mua vui vô ích không?

“Anh này.” – Cậu ta đứng hẳn dậy, xoay người đối diện với Hyungseob – “Thật lòng thì, em thấy không có việc gì phù hợp với anh hơn trở thành người nổi tiếng đâu.”

“Em không cần phải nói lời an ủi như thế.”

“Em không có khả năng đánh giá là trình độ nhảy hay hát của anh ra sao. Nhưng em thấy, anh là chính anh và bản thân anh tỏa sáng.” – Cậu khoanh tay, vẻ mặt nghiêm túc.

“Em nói nghe như tiểu thuyết ấy.” – Hyungseob nghe những lời ấy, thật sự trong lòng rất vui nhưng vẫn dặn lòng không được tự lừa mình.

“Anh đã nỗ lực như thế, chuyện anh tiếp tục hay dừng lại em không có ý kiến.” – Cậu nhóc nhún vai – “Nhưng em sẽ rất tiếc nếu sau này không được thấy anh trên tivi. Vậy thôi.”

Thằng nhóc này, quả thật rất kỳ lạ và khó hiểu. Nhưng cách nhận xét dứt khoát của cậu ta khiến Hyungseob cảm thấy thoải mái hơn là nghe những lời khuyên sáo rỗng lòng vòng chỉ khiến cậu hoài nghi về bản thân mình. Cứ thử tin vào điều tốt đẹp một lần đi, sao cứ phải tự vấn bản thân bằng những lời tiêu cực xấu xí. Lần đầu tiên suốt từ nãy đến giờ, Hyungseob nở nụ cười với cậu nhóc.

“Sau này nếu nổi tiếng, anh sẽ lên kể cho cả thế giới biết về câu chuyện ngày hôm nay.”

“Ồ, thế thì em sẽ trở thành người nổi tiếng rồi.” – Cậu ta toe toét – “Nhưng em sẽ thích hơn nếu có thể gặp anh tại đài truyền hình và hợp tác làm gì đó.”

“À, phải rồi.” – Hyungseob sực nhớ ra câu chuyện của người đối diện – “Em bảo em cũng có chuyện mà nhỉ?”

 

“Thật ra là chẳng có chuyện gì cả.” – Cậu nhún vai – “Chỉ là em đang rảnh và em thấy có một người cần được bắt hồn về. Nếu em không nói thế dễ gì anh chịu đi theo?”

“Vậy chuyện làm diễn viên?”

“Chuyện đó là thật.” – Cậu trịnh trọng chìa tay ra trước mặt Hyungseob – “Sau này hợp tác vui vẻ.”

Hyungseob bật cười nhưng vẫn đưa tay nắm lấy tay cậu ta. Bàn tay rắn rỏi, kiên định và toát lên cảm giác có thể trao gửi sự tin tưởng vào đấy. Chợt tiếng điện thoại vang lên từ ba lô khiến cậu ta phải rút tay về.

“Aww, đã trễ rồi. Em phải về đây.”

“Anh có thể xin cách liên lạc với em được không?”

“Anh muốn gặp lại em à?”

“Tất nhiên rồi.”

“Thế thì đi mà luyện tập cho tốt đi. Đó là cách duy nhất đấy.” – Cậu ta nháy mắt – “À mà anh tên gì ấy nhỉ?”

“Không nói đâu. Vì em đã nói thế nên hãy nhìn kỹ mặt anh đi để sau này còn nhận ra anh trên bảng quảng cáo đấy.” – Hyungseob nói với theo cậu bé đang từ từ chạy xa.

Cậu nhóc đã chạy ra khỏi khu vực công viên và chuẩn bị sang đường, không còn trông rõ mặt. Nhưng Hyungseob có thể thấy môi cậu ta đang vẽ một nét xếch tinh nghịch trên khuôn mặt khôi ngô mà cậu sẽ không bao giờ quên được. Trong những ngày tháng bộn bề lo toan cho tương lai của một thiếu niên như cậu, việc gặp gỡ một người như thế có thể ví như một sự may mắn do trời sắp đặt.

“Có duyên sẽ gặp lại thôi nhỉ.” – Hyungseob xốc nhẹ ba lô lên vai, rời công viên và tiếp tục chuyến xe cậu đã bỏ dở.


Thật sự thì đây là kiểu truyện đặc trưng mà mình hay viết. Có lẽ là do tuổi trẻ của mình vẫn trông đợi được gặp một người như thế 🙂

Diễn biến đến đây có thể coi là hết. Nhưng vì mình hứng lên nên sẽ viết thêm vài ba dòng về câu chuyện từ phía Euiwoong.

 

 

170804 – [Fanfic][AhnWoong/WoongSeob] First meet 1/3

Liệu ngày chúng ta gặp nhau ở phòng tập ngày hôm ấy có phải là lần đầu tiên?


Chuyến xe buýt vào giờ tan tầm gần như không còn chỗ để đứng. Hyungseob xoay ba lô ra phía trước, bối rối tìm chỗ để vịn vào. Số tay vịn của xe buýt không đủ cho lượng người quá sức tưởng tượng của các nhà sản xuất xe. Cậu chỉ còn cách bám chân thật chặt vào sàn xe để khỏi rung lắc.

Kétttt…

Chiếc xe thắng gấp  vì một tay lái lụa nào đó lướt qua đầu xe. Hyungseob chao đảo người, vội bám mạnh vào tay người đứng trước. Sau khi cả xe hoàn hồn cùng tiếng lầm bầm khó chịu của một vài người, Hyungseob mới nhận ra mình đang níu vào tay một người lạ. Một cậu bạn nhỏ người, chỉ cao gần bằng cậu, mặc một bộ trang phục thể thao, đeo một chiếc ba lô chéo sau lưng. Tuy xe đông nhưng cậu ấy vẫn đứng trông hết sức bình thản, một tay cho vào túi quần, tay còn lại mà Hyungseob đang nắm thì bám trên thanh vịn.

Hyungseob chưa kịp buông tay thì cậu ấy đã xoay người lại. Một cậu bạn rất điển trai. Hai con ngươi đen láy quét qua bàn tay và khuôn mặt Hyungseob rồi liếc lên phía trên. Cái nhìn thẳng không hề e ngại khiến Hyungseob cảm thấy mặt mình đỏ bừng lên. Khéo người ta lại nghĩ cậu có ý trộm cắp gì cũng nên.

“Xin…Xin lỗi. Tại xe thắng gấp quá.”

“Xe đông nhỉ? Không bám là ngã đấy.”

Cậu bạn kia nở nụ cười thân thiện. Một bên khóe môi nhếch lên so với bên còn lại trông rất đặc biệt. Hơi ngạc nhiên trước phản ứng của người đối diện, Hyungseob chỉ gật nhẹ đầu.

“Cậu còn đi xa không?” – Cậu bạn lại hỏi tiếp.

“Trạm cuối.”

“Tớ cũng thế. Vậy thì cho cậu mượn tay đến đấy.” – Cậu bạn kia lại cười rồi quay về phía trước. Chả rõ là thật hay đùa, nhưng Hyungseob nhận ra nãy giờ mình vẫn chưa chịu buông tay cậu ấy.

“Thôi thì mặt dày một tí còn hơn bị ngã.” – Hyungseob lẩm bẩm.

Thật ra, chuyện ngại ngùng với Hyungseob bây giờ  không quan trọng. Đầu cậu đang bộn bề biết bao nhiêu chuyện. Cậu vừa từ trụ sở Yuehua Ent trở về. Buổi thử giọng diễn ra khá suôn sẻ, phản ứng của phía công ty cũng tích cực, nhưng trong lòng cậu không thể nào yên. Một lần này nữa thôi, nếu không thành công thì xem như cậu từ bỏ giấc mơ trở thành idol của mình. Hyungseob không phải kiểu người dễ bỏ cuộc, nhưng cậu đã rất mệt mỏi sau khi rời công ty cũ. Bạn bè được debut ngày càng nhiều, còn cậu vẫn rơi rớt lại. Bị đánh giá thấp hơn khi đem ra so sánh thật chẳng phải việc dễ chịu gì. Lắm lúc cậu tự hỏi, mình có chút tố chất nào để thành idol hay không, hay đây chỉ là giấc mơ viển vông của cậu?

Hyungseob bất giác thở dài không giấu giếm. Có lẽ nghe thấy tiếng động ấy, người phía trước quay lại nhìn cậu, rồi hỏi:

“Cậu bao nhiêu tuổi nhỉ?”

“Hở? Tớ… 17.” Hyungseob ngạc nhiên. Sao bỗng dưng lại hỏi tuổi tác thế này?

“A, vậy là hơn tuổi em rồi. Em mới 15 thôi.”

Thế là nãy giờ cậu đang dựa dẫm vào một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn mình á? Chắc nghe cậu trả lời xong, nó đang cười thầm trong bụng không chừng.

“Ừm…”

“Thật ra, em muốn hỏi… Anh có chuyện gì thế?”

“Đây không giống câu hỏi cho một người mới quen trên xe buýt lắm.” – Hyungseob đề phòng.

“Anh cũng chẳng giống một người mệt mỏi vì xe buýt đông lắm. Nhìn như hồn vía bay đi đâu ấy.” – Cậu ta vẫn thẳng thắn.

“Tôi hơi mệt chút thôi.”

Cậu ta đảo mắt:

“Thế thì em nhầm rồi à. Tưởng đâu anh giống em thì định rủ anh xuống đi dạo một chút.”

Nói rồi, cậu lại qua đầu về phía trước. Thằng bé quái đản. Nó biết Hyungseob đang nghĩ gì mà lại bảo giống nó chứ. Lại còn rủ một người mới quen đi dạo? Không chừng đây mới là kẻ gian ấy.

Hyungseob ngước lên nhìn tay mình vẫn đang níu lấy tay cậu ta. Trái ngược với tay Hyungseob trắng trẻo, mềm mại, tay cậu ta lộ rõ các đường gân, trông rất mạnh mẽ, ngay cả phần cẳng tay mà Hyungseob đang nắm cũng rất rắn chắc. Tự nhiên, Hyungseob cảm thấy tin tưởng. Trời đang râm mát, xuống đường đi loanh quanh đâu đó vẫn hơn là mang bộ mặt đưa đám này về nhà khiến bố mẹ lo lắng, nhỉ?

Không kịp nghĩ thêm, Hyungseob đưa tay bấm chuông xin xuống trạm và kéo tay cậu ta. Trước ánh mắt mở to vừa ngạc nhiên vừa thích thú của người đối diện, Hyungseob chỉ nói ngắn gọn.

“Đi thôi.”

170803- [Fanfic][AhnWoong/WoongSeob] Today, I love you (4/4)

Hyungseob: Lấp đầy khoảng cách thời gian

“Anh nói đến đó thôi. Còn lại tự hai đứa giải quyết với nhau.”

Hyungseob im lặng vân vê những ngọn cỏ. Ừ thì tính cậu vốn vô tư, lại còn được Euiwoong nuông chiều. Bao giờ em cũng lặng lẽ đi sau chờ cậu ngoái lại, còn cậu trong những ngày qua đã vô tình quên mất mà chạy vụt đi. Những chuyện mới mẻ cuốn lấy Hyungseob đi. Hình như, cậu đã quên em thật. Nhưng cậu chưa bao giờ để em ở ngoài thế giới của mình. Những ngày chứng kiến em điên cuồng luyện tập, cậu cũng đau xót trong lắm chứ. Nhưng với vị trí của người luôn bước phía trước, cậu bối rối khi phải lùi lại tìm tay của người đứng sau.

“Bây giờ liệu có muộn không anh?”

“Em tự hỏi bản thân đi chứ.” – Jung Jung đứng dậy, chỉnh trang lại áo quần – “Tối nay anh với Seunghyuk qua nhà Eunki chơi, Justin hình như cũng được mấy cậu khác kéo về nhà mở tiệc chi đó. Liệu mà giữ ký túc xá nghe chưa.”

Không biết Hyungseob có nghe trọn lời của ông anh không, vì lúc đó cậu đã vụt đi rồi.


Euiwoong một mình ngồi ngoài phòng khách, đang đọc một quyển sách dày cộp. Lâu lâu ký túc xá mới được yên tĩnh thế này.

Vậy mà, Con Thỏ kia lại hồng hộc chạy vào, phá vỡ cả không khí.

“Anh làm gì thế hả? Jung Jung đâu?” – Euiwoong buông quyển sách xuống.

Hyungseob không màng tới câu hỏi, buông người sát cạnh Euiwoong.

“Mồ hôi mồ kê nhễ nhại thế này… Xích ra đi.” – Euiwoong khẽ nhăn mày.

“Em ghét bị anh làm phiền rồi à?” – Hyungseob chăm chú nhìn vào đồng tử Euiwoong – thứ tròn to và đen láy như một hồ nước luôn hấp dẫn cậu.

“Có ai thích bị làm phiền không hả?” – Euiwoong vẫn lấy tay đẩy đẩy người Hyungseob ra trong vô ích.

“Em vừa nói dối.” – Hyungseob nở một nụ cười – “Đồng tử em co lại kìa.”

“Bỗng nhiên xộc vào nói vớ vẩn gì vậy?” – Euiwoong chau mày khó hiểu. Em vốn là người không thích quanh co.

“Nếu hai người cầm một sợi dây, một bên bỏ không kéo nữa thì bên kia phải làm gì, trả lời xem.”

Euiwoong bỗng giật thót người. Sao bỗng dưng Hyungseob lại đi hỏi em như thế, chẳng lẽ anh già Jung Jung đã nhiều chuyện gì, thật là…

“Thì em phải buông sợi dây đó, và  nắm lấy  tay người kia, biết chưa?”

Hyungseob tự hỏi tự trả lời, choàng cả hai tay ôm lấy vóc người nhỏ bé trước mặt. Euiwoong đứng hình trong vài giây. Đâu phải lần đầu hai anh em ôm nhau, nhưng hôm nay có gì đó khác thường. Đôi má của Hyungseob đang áp vào tai em, và vai áo em đang thấm một giọt gì ấm nóng.

“Anh xin lỗi… Euiwoong.” – Hyungseob thì thầm – “Anh là đứa ích kỷ. Anh biết…”

Euiwoong nhẹ nhàng đưa tay xoa mái tóc mềm mượt đang gục lên vai mình.

“Ai cho anh nói xấu Hyungseob hả? Dám nói Hyungseob của em là “đứa ích kỷ” thì em không tha cho anh đâu.”

“Anh là của em bao giờ?” – Hyungseob cắc cớ, người vẫn không rời khỏi Euiwoong.

“À quên…” – Euiwoong bối rối.

“Từ trước đến nay và mãi về sau này, anh là của em.”

Nói xong câu đó, Hyungseob siết chặt vòng tay mình hơn chút nữa, cậu sợ em sẽ trả lời “Muộn rồi” mà đẩy cậu ra. Nhưng không, trên khuôn mặt mà cậu hiện  không thấy được đang có một nụ cười rạng rỡ mà đã lâu rồi không ai được chiêm ngưỡng.

Em ôm lấy lưng Hyungseob, như một câu trả lời cho 4 tháng vừa qua.

“Đừng bao giờ  để mình xa nhau nữa, nhé.”