170917 – Về cái hiên nhà nhỏ

Vâng, chính là cái mái hiên này đấy các cậu. Tớ nghĩ cần phải nói rõ một chút với những ai ghé qua đây.

Đây là cái ổ tùm lum chuyện linh tinh vớ vẩn ngã cây của tớ. Những idol của tớ gồm có: DAY6 (bias Jae), Ahn Hyungseob, Lee Euiwoong (tớ hardship WoongSeob), M!LK. Thỉnh thoảng còn những bạn đẹp trai xinh gái khác cũng như những chuyện vớ vỉn của tớ, nên ở đây sẽ có nhiều thứ mà bạn không quan tâm.

Và nguyên tắc hàng đầu của tớ trong wp là thích thì vào xem, không thích thì chia tay nhau. Ở đây tớ không ăn một chiếc like nào, không trồi lên newfeed làm phiền mắt ai cả nên tớ có tay thì tớ gõ và tớ có miệng thì tớ nói, một nơi rất đậm suy nghĩ cá nhân của tớ. Có khách đến nhà tớ rất vui, nhưng tớ vui hơn nếu các cậu đến đây với thiện chí và tôn trọng suy nghĩ cá nhân của tớ.

Tớ chỉ muốn nói vậy thôi ~~~

 

Advertisements

170917 – Câu chuyện về “hình tượng”

Mình là con một sinh ra trong một gia đình nề nếp nên vốn bị ba mẹ quản lý khá kỹ. Tuy nhiên, điều mình luôn cảm thấy may mắn là ba mẹ không bao giờ dựa vào ánh mắt của xã hội để phán xét mình, bắt mình thế này thế kia vì  e ngại “người ta nói” hay “ai cũng vậy nên mình như vậy”. Ba mẹ sẽ để mình làm những điều mình muốn khi chính ba mẹ thấy chuyện đó ổn và tốt cho mình. Mẹ của mình từng nói :”Vì đó là con mình, nên mình hiểu con mình ra sao.”

Tương tự như vậy, khi xem Attraction TV, tớ cũng đã nghĩ, vì đó là hai đứa, là Ung và An, nên mình hiểu bọn nhỏ ra sao. Dù có vài tật xấu hâm đơ cám hấp hay là muốn phá cách gắn khuyên tai, thì đó vẫn là hai đứa nhỏ mà mình quen biết, yêu mến và ngưỡng mộ.

An đam mê xì quẹc là chuyện ai ai cũng biết, và ai cũng hay chọc thằng bé vì sự trái ngược với hình tượng bé con đang yêu bây giờ của nó. Nhưng mình cũng từng chợn nghĩ, là trái ngược thật hay là bản thân thằng bé thật sự chưa bộc lộ hoàn toàn những gì nó muốn, vì nó biết mọi người yêu mến nó vì hình ảnh hiện tại. Bây giờ An vẫn còn là cậu bé con, nhưng sớm hay muộn em cũng sẽ trưởng thành. Mình từng bảo hôm sinh nhật An rằng, ai cũng phải thay đổi cả, quan trọng là thay đổi ấy có làm mình hạnh phúc hay không. Thích một người từ độ tuổi thiếu niên, ai cũng phải chuẩn bị tinh thần cho những thay đổi sau này của họ. Xỏ khuyên, nhuộm tóc, xăm hình, hay hẹn hò,… miễn là em biết mình đang làm gì và những điều đó không làm hại đến em và người khác, hãy cứ làm những điều mà em thích. Tuổi trẻ là để dành cho những điều như thế, trước khi em bị xiết chặt vào những mối quan hệ đầy trách nhiệm và lo âu.

Còn Ung ấy, cậu bé năm nào lên Hello Counselor khiến người khác phải trầm trồ vì từng lời giới thiệu về bản thân, người đàn ông bé nhỏ khiến các chị mong muốn có một người như thế trong đời, người mà Mnet cũng không evil edit nổi, cũng có những giây phút một mình ngâu si hâm đơ còn hơn cả Con Thỏ, có những thói quen của cậu bé 16 tuổi ngốc nghếch khiến mình ôm lấy mà xoa đầu. Xem những khoảnh khắc đó, trong lòng mình thật sự rất vui và nhẹ nhõm. Hoàn hảo là một chiếc áo đẹp đẽ nhưng chật chội, muốn mặc vào phải chịu sự gò bó, phải giảm cân hay nén thở. Mỗi ngày cậu bé này để lộ một điều ngô nghê nào đấy, tớ lại càng mừng vì gánh nặng trên vai em đã vơi đi một phần.

Hình tượng đúng là một thứ quan trọng với tất cả mọi người, riêng đối với idol nó đúng là một cái cần câu cơm thật đấy. Chữ “tượng” trong “thần tượng” có nghĩa là hình ảnh chứ còn gì. Nhưng hình tượng là thứ người lạ tìm đến, còn điều bên dưới hình tượng ấy mới là thứ những ai gọi là fan tìm hiểu. Có những điều khác biệt cần chấp nhận, và có những điều gì thuộc về việc của chúng ta. Dù có khoác bao nhiêu lớp áo, vẫn là các em với xuất phát điểm mà chúng ta từng biết.

Mình của tuổi 17 từng mang một hình ảnh “con nhà người ta”, từng ngộp thở để giữ hình ảnh con ngoan trò giỏi vì mình sợ một chút tụt hạng, một chút nổi loạn sẽ khiến mình bị ghét. Mình từng chán ghét những câu nói bảo mình giỏi, nên chắc chắn sẽ làm được mọi việc, bảo mình than thở làm màu, để mình giải quyết mọi thứ một mình mệt mỏi. Chẳng một ai hỏi mình có làm nổi không, có cần giúp đỡ hay có gì muốn tâm sự không.  Mình của tuổi 20 với sự nổi loạn trong tư tưởng và thể hiện nó trong chừng mực của bản thân. Dễ chịu hơn giai đoạn hoàn hảo, nhưng cũng cần đối mặt với những suy nghĩ trái chiều. Nhưng may mắn cho mình, bây giờ, có người thân và bạn bè để cho mình làm những gì mình thích và chỉ lên tiếng nhắc nhở nếu mình đi sai đường.

Crush ai đó vì đẹp trai xinh gái, vì dễ thương đáng yêu thì mình đã crush không sao đếm xuể, nhưng những người khiến mình tự nguyện gắn bó, tìm hiểu thì chỉ vỏn vẹn trên một bàn tay. Sau khi sàng lọc mọi đáp án, có lẽ điều khiến mình thương và theo dõi Ung An là hai đứa và mình có nhiều chuyện đồng cảm với nhau (dù mình thì chẳng được tốt như hai đứa), cũng như hai đứa có những điểm mạnh mà mình hông có xíu xiu nào khiến mình muốn học hỏi. Con đường mình đi cùng hai đứa có thay đổi thế nào thì sợi dây liên kết ấy vẫn là điều quan trọng nhất và luôn nguyên vẹn.

[170915] Happy Birthday to My Little Chicken <3

Muốn viết gì đó cho sinh nhật Jae, nhưng không biết phải gõ gì cả TvT.

Jae của em năm nay đã 25 rồi, đã được 1/4 tuổi người và đi gần hết tuổi trẻ. Nhưng trong mắt em, em không hề nghĩ Jae lớn đến thế vì cách Jae nghĩ, việc Jae làm luôn tràn đầy tinh thần của một người mới bước vào tuổi 21, 22. Em từng nghĩ Jae bằng tuổi em đấy :>

Trong mắt em, Jae là người vừa để em nâng niu, quý trọng, vừa để em ngưỡng mộ học hỏi, vừa để em yêu thương như một chàng trai bình thường gần gũi. Đôi khi em tưởng Jae là một chàng trai bước ra từ truyện tranh, nhưng có lúc lại thấy Jae như một chàng trai em sẽ gặp ở bất cứ đâu.

Jae à, sang tuổi mới, em chỉ mong một điều là Jae sẽ mạnh khỏe. Sức khỏe của Jae không tốt, tính lại cầu toàn, lại luôn có sao thể hiện vậy, nên mỗi lần lịch trình dày một chút thì lòng em lại xót vì vẻ mệt mỏi của Jae. Kết thúc EveryDay6, em sẽ buồn đấy, nhưng em hy vọng sẽ thấy Jae được nghỉ ngơi một chút, mau mau vỗ béo để lấy lại đôi má bầu bĩnh.

Nếu viết tất cả những gì em nghĩ về Jae, chắc sẽ đến hàng đôi giấy A4 mất. Thôi thì dừng ở đây và chạy lên Twitter chơi thôi ^^

170831 – [Fanfic][AhnWoong/WoongSeob] Cưa nhầm học trưởng 2/?

Đang tìm ý tưởng viết bài thu hoạch thì buồn chán đâm bang sang viết tiếp fic này :)))


02. Chỗ ngồi mới

Đã một tuần trôi qua từ khi Euiwoong chuyển đến ngồi sau Hyungseob. Đối với Hyungseob, thời gian đó không giống 7 ngày mà giống như cả một thế kỷ vậy.

Cái cậu Euiwoong ấy, giá như cậu ta thẳng tay choảng cho Hyungseob hay lên tiếng nhắc nhở la rầy thì Hyungseob còn có cớ mà cãi lại. Đằng này, cậu ta chẳng làm gì cả. Việc duy nhất cậu ta làm là nhìn chăm chú lên bảng trong suốt giờ học, và dĩ nhiên Hyungseob sẽ lọt vào tầm mắt của cậu ta. Hyungseob chẳng còn dám gục mặt ngủ hay ngó nghiêng trong giờ học, vì cậu có cảm giác mỗi lần mình cử động thì sẽ có tia rada quét thẳng lên người đến lạnh cả xương sống. Nhưng cậu cũng chẳng thể nào bảo với Euiwoong đừng nhìn nữa, vì tất cả chỉ là cảm giác riêng của cậu.

Mà trước giờ, Hyungseob còn chưa nói chuyện với Euiwoong lần nào. Euiwoong chuyển đến lớp cậu vào giữa năm thứ hai. Đẹp trai: miễn bàn. Học giỏi: nhanh chóng chiếm vị trí hàng đầu trên “bảng phong thần” hàng tháng. Thanh niên nghiêm túc, được lòng thầy cô. Euiwoong khá lạnh lùng, nhưng vẫn cư xử hòa nhã chuẩn mực, tạo sự tin tưởng trong bạn bè. Ngay từ đầu năm thứ ba, Euiwoong đã giành được số phiếu áp đảo khi ra tranh cử chức lớp trưởng lẫn hội trưởng hội học sinh của trường. Chính xác thì Euiwoong là một mặt trời con ở ngôi trường nhỏ này. Cậu ta tỏa sáng, được mọi người tin tưởng và trao quyền lợi của cuộc sống học đường cho cậu ta, nhưng họ cũng kiêng nể, ít dám tới gần. Ngay cả hội cán bộ của lớp cũng thừa nhận, tuy họ tiếp xúc với Euiwoong nhiều hơn các bạn khác nhưng gần như chỉ giới hạn trong công việc, Euiwoong ít khi nào hé lộ nhiều về bản thân.

DHxCk5TU0AEdnMG

Cre: _qQvQp_

“Những tháng ngày đi học còn lại của tớ sẽ bị chôn vùi trong ánh mắt của cậu ta mất.” Hyungseob thở dài, bò ra bàn.

“Có thể là do cậu tưởng tượng quá nhiều thôi. Thử vứt cái suy nghĩ đó thì cậu vẫn dễ thở chán.” – Jihoon vừa nói vừa mút kẹp Chupa Chup – “Như tớ này, ngày nào cũng đánh nhau với tên Woojin ấy.”

“Còn cái cậu Guanlin thì luôn mồm bảo tớ không được làm cái này, cái kia, còn chán gấp bội đây.” – Seonho than thở.

Hyungseob không chờ Daehwi lên tiếng trong việc này. Cậu ấy đang vừa ngồi nhắn tin chiu chíu cho Jinyoung vừa hút sinh tố dâu chuối. Xem ra trong phi vụ đổi chỗ này, chỉ có Daehwi là được lợi. Jinyoung hình như khá hiền lành và dễ tính hơn so với hội mặt đá. Ba đứa quay sang nhìn Daehwi rồi đồng loạt cất tiếng thở dài.

“Cuộc sống học sinh của mình sẽ chấm dứt trong cảnh này sao?”

 

170830

Sau rất nhiều chuyện, cuối cùng mình cảm thấy một mình vẫn ổn nhất. Một lần kia, mình đọc được rằng có một kiểu người sẽ rất ổn ở các cuộc vui nhưng vẫn thích ở một mình. Có hẳn một cái tên khoa học cho nó nhưng mình quên mất rồi.

Bây giờ mình bớt tự kỷ hơn trước. Tuy thích một mình nhưng đã mở cửa thế giới với một số ít bạn bè.

Ở Sweet, tuy gọi là rest nhưng thật sự mình chưa có ý định quay lại đó trong tương lai. Tên nhà mới, mình đã chọn một cái tên để khó bị lần ra, một ngôi nhà dành cho AhnWoong nhưng lại tự mình hạn chế viết AhnWoong hay WoongSeob, những từ khóa quen thuộc và phổ biến khác, thậm chí tránh cả icon 🐵 🐰. Là ích kỷ nhưng bản thân lại thấy dễ chịu hơn với một số ít người bạn. Ở đó, hy vọng sẽ bình tâm trở lại.

170820

Cục bánh níp xinh xắn chu choe đanh đá đáng yêu nhất hành tinh ;;-;; Muốn bắt bỏ túi cho vô tủ khóa lại đến bao giờ đủ 35 tuổi thì thả ra cho lấy vợ. Muốn một lần đi đến fansign để được liếc bằng cái nhìn quyền thọi đó ;;-;;

170814

IMG_20170814_212253

In a sea of people, I only see you.

Hôm nay, nhớ Jae. Mỗi khi muốn tìm một chút bình yên, sẽ nghe Jae hát và lôi hình ra ngắm.

Chẳng bao giờ viết được gì tử tế cho Jae cả, vì nói đến anh là suy nghĩ lại lộn xộn cả lên, không thể gõ ra chữ.

Đối với mình, chắc chỉ gói gọn về Jae trong hai chữ “an yên”, như một lá bùa hộ mệnh. Hôm trước, một master đăng ảnh bảo rằng Jae như aspirin của mình. Thật sự, lúc mệt mỏi chỉ muốn nhìn thấy con người này thôi.